
NẮNG ĐƯỜNG TRẢI SẮC NGÀY XƯA ...
Đường đi trải đầy nắng
Lên màu gạch cổ chuyên
Bóng râm rơi im lặng
Lạc lỏng cõi tịnh thiền
Gót chân đi diệu vợi
Nghe thông gọi vi vu
Hai bờ xanh cỏ nội
Hoa đồng nở hư phù
Nhìn xa là cung điện
Của một thời phế Vương
Giọt thầm mờ liễu truyện
Nhân ảnh với vô thường
Trời mây cao vợi quá
Màu xanh sắc ngọc phai
Trên đỉnh tòa nền nã
Bơ vơ và lạc loài
Làm giàu cho âm vận
Ngược dòng chảy thời gian
Vị nắng trong hựu tấn
Vào tình thơ khẽ khàng .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]