
HUN HÚT THỜI GIAN ...
Sương lặng thầm rơi từng sợi mỏng
Đường vào cung điện dệt tình thơ
Buổi mai nắng nhẹ hôn cành mộng
Ghế trống người không đứng ỡm ờ
Màu nõn hai bên mềm giác mạc
Cổ chiên nền gạch ấm thời gian
Đường kẻ lối đi vang nốt nhạc
Gót chân cùng bước ấm cung đàn
Đỏ thẫm màu hoa chùng quãng vắng
Bên hàng cây đứng buổi hoằng kim
Gió đi từng lượn qua đều đặn
Để lại vòng tay xiết nổi chìm
Ở cuối nhạt mờ mà tỉnh thức
Dặt dìu cái thuở ấy xa mơ
Không còn ước hẹn mùa Ngưu Chức
Vẫn trải thời gian gió bụi mờ
Em với anh cùng trong đắm đuối
Men tình bỗng chốc vụt lên cao
Bài thơ ghi lại ngày rong ruổi
Cung điện xa khơi mãi cuộn trào .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]