NGHỆ THUẬT ...Là đây thông điệp giấc mơ tiên Có tự ngàn xưa nét dịu hiền Thiên phú đường cong trang thủy mặc Tỏ bày rõ dáng giữa thiên nhiên Đen mầu mái tóc sắc hư không Điển Phật loang đi giữa bụi hồng Nơi ấy giấc mơ đang thức dậy Cát bờ từ thuở - lỡ dòng sông Dường như cô đọng mấy tầng cao Hạt cát lăn qua những cuộn trào Tiếng thở mỏi mòn từ cội rễ Ba vòng thành lũy tối trăng sao Trong ta cái đẹp đã khoan hòa Dưới ống nhìn ơi những thiết tha Vũ trụ dễ chừng như hạt bụi Trước thềm ánh sáng của thiên hà .
VŨNG RÔ - PHÚ YÊN .Mây trắng đang theo kín khoảng trời Để mầu xanh ấy giống ngàn khơi In vào mặt nước như gương phẳng Nằm lọt vào trong mấy dãy đồi Đường chạy quanh đèo vượt đỉnh non Những ngày cháy nắng nhuộm mầu son Làm cho cảnh vật thêm nhan sắc Qua mỗi thời gian cứ có còn ...Cây đứng vươn nhành qua bốn phương Cho râm bóng mát một cung đường Cuối ngày thưởng lãm nơi đây rất Thỏa mãn bao nhiêu thơ vấn vương .
ĐƯỜNG VÀO PHONG NHA .Dòng sông gió lướt sóng lăn tăn Những chiếc thuyền con chạy họa hoằn Cây lá hai bờ xanh thẫm bóng Bầu trời nhuộm đục đám mây giăng Xa xa dãy núi của Trường Sơn Sừng sững chắn ngang như mỏi mòn Năm tháng trơ gan cùng tuế nguyệt Khai nguồn nơi ấy nhánh sông Son Đi vào hang động của Phong Nha Từ nhánh sông này để bước qua Và cũng rất nhiều quầng thể đá Làm nên cẩm tú một sơn hà Ngồi trên thuyền chạy mấy giờ liền Để đến một vùng của tự nhiên Mà thể như dường do sắp đặt Của bàn tay ấy đúc cơ duyên Phong Nha từ lúc bước ra đời Đã được ghi vào sách đỏ - nơi Tầm vóc rất xa mà rất sáng Luôn luôn phục vụ nét son người .
TRONG SƯƠNG SỚM ....Đang trong giây phút mờ sương Núi đen bao bọc núi vương mấy tầng ?Hồ soi mầu nước phù vân Nửa trong nửa đục cắt phân mấy bờ Thuyền câu rải rác trong mơ Như thêu dệt như đợi chờ thời gian Phiên hình xuống nước hoang man Dường như lỏng phím tơ đan một ngày Dõi nhìn theo phút mê say Nét đan thanh của đặt bày hóa công Cho rơi những tứ thơ dòng Bên thềm ngư phủ bên đồng lãng du Nổi trôi trong cõi hư phù Vẫn trong đục vẫn thiên thu rạch ròi Cảm nhau trong phút quan hoài Nắm tay cùng bước sáng soi mặt hồ .
ĐÁY NƯỚC IN TRỜI Trời xanh mây nhạt đan nhau Để cho hồ nước thắm mầu nhớ nhung .Du thơ một buổi cầm chung Tuôn trào âm vận quyện cùng trái timĐi đâu xa để kiếm tìm Quê hương còn lắm tiếng kìm trúc tơ Bên kia rẽ lối đôi bờ Thêm xanh dặm liễu càng chờ ngàn mai Hồ ơi ! sóng nước ngân dài Tiếng đêm rụng xuống chương đài về đây Vân mồng lạc bước chân mây Soi chung xuống mặt nước này thảnh thơi Đường diềm hổ phách xa vời Điện vàng huyền thoại cung mời viễn du Thoảng trông xa lắm chim gù Vòng tay chở nặng bờ thu đằm đằm Như là cái thuở xa xăm Của thơ của tuổi của dằm gót chân Tóc mầu nước của sông Ngân Đang cùng ruổi bước mây tần vọng theo
HỒ NÚI CỐC .Bên ấy là gì giữa núi xanh ?Quyện sương mây vắt chút mong manh Nền trời lắng xuống mầu nhung nhớ Cùng bước bên nhau gót liễu mành Dõi mắt trông theo mấy bóng thuyền Đi về đâu đó với thiên nhiên Mặt hồ sóng gợn lăn tăn đuổi Cho bước chân mình nặng ít duyên Duyên ấy là thơ suốt dặm ngàn Gói vào thư tịch nặng hành trang Giờ hồ Núi Cốc qua tầm mắt Là ghép vào trong những bạc vàng .
BUỔI SÁNG TRÊN SÔNG HOÀNG LONG .Dòng nước vô tình hẹp thủy lưu Để cho du khách mộng chi chưu Nắng mai ngọt giọt như tơ mật Một chút mà thôi giấc hảo cừu Hai chiếc ghe đi chở mấy người Nhọc nhằn tay chống với tay bơi Đầu ghềnh cây đứng rung trong gió Mầu sữa trầm tư nhuộm khoảng trời Lau lách vươn lên để ấm nồng Con đường du khảo ghép thơ rong Lặng lờ như bước vào tiên giới Mà núi âm thầm đợi giấc đông Mình nhả hồn thơ vào nước gương Hai con tim đã bắt cung đường Cuối miền mòn gót chân du lữ Mới biết mình chung một thụy tường .