DÁNG EM
![]() Mái tóc bay theo ngọn gió rong Áo dài truyền thống mướt đường cong Em đang tư lự vào vô tận Để lại nguồn thơ cạn tấc lòng Và bước chân em rõ ngón thon Không gian lắng đọng dáng vuông tròn Tầm nhìn thưởng lãm sao quên được ? Yêu kiều thi tứ một viền son Ngọc Thuần ![]() RTC | |
BÃI ĐÁ NHẢY (ĐỒNG HỚI) Đá Nhảy nằm trong cuộc lữ hành Đường về Đồng Hới đẹp như tranh Ngoài kia sóng vỗ trùng khơi đọng Vũ khúc nào đây nước nhảy quanh Bãi cát hong trong nắng mặt trời Im lìm như đợi khách muôn nơi Rì rào tiếng sóng xao trên đá Âm khúc ân tình khó cạn vơi Ngọc Thuần ![]() ĐỈNH LÒNG GIỮA ĐỈNH ĐỒI Một thoáng giao duyên giữa đỉnh đồi Gió ngàn đọng lại dáng tơ rơi Nụ cười rạng rỡ đôi khuôn mặt Và ánh mắt trao những tiếng lời Khăn nếp áo màu thổ cẩm đang Chuyển đưa nhịp đập tự tâm can Bên thềm luyến ái đang dồn dập Để lại nơi đây một chặng đàng . Đan kết vào thơ để cạn nguồn Giữa trời giữa núi giữa ngàn truông Làm sao tỏ hết là đây nhỉ ? Vạn tiếng tơ đồng lặng lẽ buông . Ngọc Thuần ![]() |
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
CẢNH THANH BÌNH

Nằm trên thảm cỏ ngắm trời xanh
Vào buổi chiều vui hưởng gió lành
Thong thả ngoài đồng trâu gặm cỏ ...
Làng quê no ấm thật bình thanh .
Cây cọ vươn cao lá ngắt xanh
Bụi tre gió thổi lá reo cành
Từng nhành lá nhỏ dài xanh mướt ...
Ôi đẹp vô ngần - một bức tranh!
Ngọc Thuần

CHÙM THƠ
BỐN CÂU

XỐN XANG
Cô gái H’Mông thật dịu dàng
Dáng đi thong thả thật đoan trang
Nụ cười đôn hậu thân thương quá
Chỉ thoáng nhìn thôi đã xốn xang…
BIỂN VÀ CÁT
Biển xanh cát trắng đẹp không anh
Gió thổi dừa nghiêng thật mát lành
Sóng vỗ ầm ào vào vách đá
Ngỡ rền khúc nhạc dưới trời thanh…
MỘT ĐÔI...
Chúng mình hai đứa - một đôi
Như chim Loan Phượng suốt đời bên nhau
Tháng ngày càng nặng, càng sâu
Yêu nhau cho đến bạc đầu, anh nghe!
Ngọc Thuần

NGÃ BA SÔNG
Dòng trôi phân lập ngã ba đây
Giữa cõi phong hồ rợp bóng cây
Nước lắng phù sa trầm mặt kiếng
Mơ hồ lãng đãng những tầng mây
Một chiếc thuyền trôi hướng lối xa
Âm thầm lắng đọng những âm ba
Cảnh tình khoan nhặt vào tâm thức
Để lại hồn thơ chút mặn mà
Ngọc Thuần

TIN ANH
VÀ XIN ANH!

Em tin anh cũng thật lòng
Yêu em, muốn kết chỉ hồng tơ duyên!
Em xin anh một lời nguyền
Yêu em, chung thủy như thuyền với sông!
Cho dù bão táp mưa giông
Không chia tách được đôi dòng sông Tương!
Ngọc Thuần

CHÂN QUÊ...

Em đi dưới nắng trời Xuân
Áo bà ba trắng rõ phần chân quê
Hái hoa em quẩy gánh về
Dáng đi thon thả anh mê mẩn nhìn
Nụ cười em rất tươi xinh
Như là hoa nở đượm tình hương xuân .
Ngọc Thuần
RTC

CẢNH CHIỀU LÃNG MẠN

Hoàng hôn dần buông xuống
Thuyền bè tựu về đây
Làm việc sau một ngày
Lênh đênh ngoài biển cả
Bái Tử Long đẹp lạ
Những ngọn núi lô nhô
Nhìn từng đợt sóng xô ...
Vào buổi chiều thật thích
Trên cây bầy chim chích
Ríu rít tìm bắt sâu
Mắt ngắm nhìn thật lâu
Mà sao không thấy chán
Cảnh hoàng hôn lãng mạn
Thật tuyệt vời làm sao!
Ngọc Thuần

EM MUỐN
Em muốn:
Anh là gió , em là mây .
Để gió dìu mây bay khắp bầu trời
Em muốn anh là hạt mưa rơi ...
Em là nhành hoa nhỏ
Mưa tưới cho hoa nở
Làm đẹp mãi cho đời
Em muốn anh là nụ cười , còn em là đôi mắt
Nụ cười và đôi mắt mãi quyện vào nhau .
Anh mãi là hàng cau , em mãi là dây trầu
Chúng tháng ngày quấn quýt , mưa gió chẳng dời nhau .
Hai ta ngọn gió lành
Xua đi bao nắng hanh
Để cho tình tươi mát
Em sẽ là tất cả
Khi mình ở bên nhau
Chẳng bao giờ khổ đau .
Em mong dẫu vạn mối tình
Riêng em xin chọn ...một mình anh thôi .
NGỌC THUẦN

CHÙM THƠ TÌNH
CÁNH HOA TIM
Nắng hồng sưởi ấm cánh hoa tim
Để nhớ thương thương một bóng hình
Để thấy hồn trinh thêm rộn rã...
Bàng hoàng trong giấc mộng lung linh
MỘNG
Anh ơi ! em muốn chúng mình
Như đôi chim nhạn xinh xinh trên trời
Em mong tình mãi sáng ngời...
Như vì tinh tú trên trời đó anh.
CHIỀU
Tân Phú chiều nay anh biết không.
Mây hồng , mây trắng thật là trong
Cảnh vui, nhưng dạ em không thế
Bởi nhớ anh rồi, anh biết không ?
THƯỞNG TRĂNG
Đêm nay gió mát trăng thanh
Bỗng lòng cảm thấy nhớ anh lạ lùng
Ước mong có bạn tình chung
Bên nhau trà đạo ta cùng thưởng trăng
NGỌC THUẦN

MẸ VÀ CON .
Hai đóa hồng đỏ thắm
Cùng kề cận bên nhau
Con thấy hai sắc mầu
Tựa như con và mẹ
Mẹ nghe con kể nhé
Hồng nở cánh tròn đầy
Điểm những hạt sương bay
Là mẹ yêu đấy nhé
Còn nụ hoa e lệ ...
Là con của mẹ yêu
Dưới nắng của ban chiều
Hồng càng thêm rực rỡ
Mẹ ơi ! Con luôn nhớ ...
Những lời mẹ thân yêu .
Ngọc Thuận
Em muốn:
Anh là gió , em là mây .
Để gió dìu mây bay khắp bầu trời
Em muốn anh là hạt mưa rơi ...
Em là nhành hoa nhỏ
Mưa tưới cho hoa nở
Làm đẹp mãi cho đời
Em muốn anh là nụ cười , còn em là đôi mắt
Nụ cười và đôi mắt mãi quyện vào nhau .
Anh mãi là hàng cau , em mãi là dây trầu
Chúng tháng ngày quấn quýt , mưa gió chẳng dời nhau .
Hai ta ngọn gió lành
Xua đi bao nắng hanh
Để cho tình tươi mát
Em sẽ là tất cả
Khi mình ở bên nhau
Chẳng bao giờ khổ đau .
Em mong dẫu vạn mối tình
Riêng em xin chọn ...một mình anh thôi .
NGỌC THUẦN

CHÙM THƠ TÌNH
CÁNH HOA TIM
Nắng hồng sưởi ấm cánh hoa tim
Để nhớ thương thương một bóng hình
Để thấy hồn trinh thêm rộn rã...
Bàng hoàng trong giấc mộng lung linh
MỘNG
Anh ơi ! em muốn chúng mình
Như đôi chim nhạn xinh xinh trên trời
Em mong tình mãi sáng ngời...
Như vì tinh tú trên trời đó anh.
CHIỀU
Tân Phú chiều nay anh biết không.
Mây hồng , mây trắng thật là trong
Cảnh vui, nhưng dạ em không thế
Bởi nhớ anh rồi, anh biết không ?
THƯỞNG TRĂNG
Đêm nay gió mát trăng thanh
Bỗng lòng cảm thấy nhớ anh lạ lùng
Ước mong có bạn tình chung
Bên nhau trà đạo ta cùng thưởng trăng
NGỌC THUẦN

MẸ VÀ CON .
Hai đóa hồng đỏ thắm
Cùng kề cận bên nhau
Con thấy hai sắc mầu
Tựa như con và mẹ
Mẹ nghe con kể nhé
Hồng nở cánh tròn đầy
Điểm những hạt sương bay
Là mẹ yêu đấy nhé
Còn nụ hoa e lệ ...
Là con của mẹ yêu
Dưới nắng của ban chiều
Hồng càng thêm rực rỡ
Mẹ ơi ! Con luôn nhớ ...
Những lời mẹ thân yêu .
Ngọc Thuận

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
TỪ Ở ĐỊA CẦU ...
Ở giữa không gian nghe gió lạnh
Qua song nhìn xuống một thiên đường
Trực thăng mỏi cánh giờ bay lượn
Gom trọn cảnh quan nét tố trường
Cát trắng ôm bờ rừng rả rích
Hanh hao trong ấy những giai tầng
Bóng cây mầu úa như truyền dịch
Mầu sắc muôn đời không cựu tân
Lều bạt phong rêu mầu nắng trải
Hình tròn dáng nấm đứng trơ vơ
Những lều nhỏ cũng bên dầu dãi
Như những vầng trăng xưa đợi chờ
Và cánh tay dừa xòe bốn hướng
Có mầu thu úa nhuộm vi lô
Trên cao nhìn xuống mà trừu tượng
Thành nét son sơn cuộc viễn hồ
Biển ở xa xôi đang gợn sóng
Du thuyền rẽ nước trắng dòng trôi
Mầu trời ẩn khuất và dao động
Theo mặt nước chao sóng dập dồn
Đứng lại cảnh quan qua ánh mắt
Thiên đường có lẽ cũng dường thôi
Phương trời viễn xứ trong vằng vặc
Đã đọng vào thơ bước khứ hồi .

LÁ ĐỎ THU VỀ ...
Lá đỏ qua song Trường Đại Học
Thu nào một độ thấy không anh ?
Mà nghe trong ấy đầy ăm ắp
Chút nhớ chưa phai phút trọn lành
Ngày ấy bức tường còn khép kín
Bên này len lén dõi bên kia
Trời thu trũng sắc mây mầu tím
Từng sợi bay xuyên sự cách chia
Song cửa dễ chừng chưa đóng lại
Gió lùa se lạnh buổi đương thu
Cành cây trụi lá mầu tê dại !
Ai vẽ trên toang sắc bụi mù ...
Sắc đỏ loang mầu vàng của nắng
Êm đềm dao động tiếng thu gieo
Cái mầu đằm thắm và hoang vắng
Như nốt la mềm sợi chỉ thêu
Thêm sắc trời trong lơ ngọc bích
Cao xa biết mấy ở bên Đoài
Mà bên Đông ở phương nào đó
Có sắc thu này theo nắng soi ?
Giờ đứng mà nghe trong cõi lạnh
Thu mùa ngày ấy cứ ru rong
Trước thềm đại học vàng phai nắng
Em với anh đang phút chạnh lòng .

ĐẾ ĐÔ IM LẶNG ! ...
Dìu dặt hoàng hôn xóa đỉnh cao
Phong thu một buổi nước non Lào
Lặng thầm khúc sáo hồn du lữ
Trên đế đô nhòa ... những siết bao !
Ánh nắng trầm tư xuống buổi chiều
Mầu tà huy ấy nhạt dương chiêu
Bám lên cây cỏ đang mờ sắc
Ở tận ngoài xa rắc sợi thiều
Dòng nước âm thầm phiên bản mây
Phẳng mầu gương tụ gió hây hây
Du thuyền đợi bến thêm huyền ảo
Đã chật không gian những phút giây
Những dáng cây thu xóa bến bờ
Kết đan tơ sợi dệt chiều mơ
Khẽ khàng tiếng lá rơi cô lẻ
Để những âm vần kết tứ thơ
Bóng núi bên kia thoảng khói sương
Như đang trấn giữ một cung đường
Đế thềm của thuở còn vang vọng
Dù có nhạt nhòa lạc bến Tương
Hòa lòng giao cảm với thiên nhiên
Sùi sụt hoàng hôn giữa tịnh thiền
Lạc lỏng nhưng mà lòng ấm lại
Tình thơ lai láng khúc giao duyên .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)