Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015



ĐÊM TRĂNG BÌNH LẶNG ...

Trăng ướt mầu sương sắc nhạt nhòa 
Đồng quê yên ắng cõi bờ xa 
Trong nền trăng ấy tay anh Cuội 
Cầm búa dễ chừng chặt cội đa 

Không phải chỉ là hư cấu thôi 
Đêm nồng trăng ấm khúc giao bôi 
Ghép thơ chan chứa tình son sắt 
Hai trái tim chung một dáng ngồi 

Tiếng gió se mành mái tóc cau 
Mầu đen bóng tối đã hoen mầu 
Nhạt nhòa hư ảo mà hương mộng 
Giữa một chiều trăng luyến kết nhau 

Hơi lạnh từ trời rắc hạt sương 
Bóng cây thấp thoáng dưới vô thường 
Lòng mình trang trải đêm quê lạnh 
Nối nhịp đôi bờ - xưa bến Tương 

Rất ảo mà đang điệp khúc tình 
Nhẹ nhàng dứt bỏ cả hư vinh 
Hòa lòng vào phút đêm trăng để 
Bày tỏ buồng tim giữa lữ trình .



CÁNH ĐỒNG HOA CẢI ...

Bóng mây phiêu bạt rắc ngàn xa 
Trong một nền xanh êm ngọc ngà 
Bóng núi nhô cao gần cập tới 
Dễ chừng thêu dệt bức tranh hoa 

Là hoa của ý của vầng riêng 
Cái sắc vàng đi đến cuối miền 
Hoa cải hanh hao thời thượng ấy 
Cạn nguồn dòng chảy của tơ duyên 

Bóng cây chấm phá nét rưng rưng 
Như thể trên toang lụa phục hưng 
Trong nắng tơ mành và vị nhụy 
Đong đưa từng nhịp nhẹ không ngừng 

Cũng là tú cảnh của hương quê 
Dù rất đan thanh nặng thói lề 
Nhưng đã cạn nguồn vào vận tứ 
Trở thành giây phút ấm say mê 

Mây bay vẫn cứ trải ngàn bay 
Dịu mát tình thơ giữa cõi này 
Một buổi Tao Đàn đôi mắt cộng 
Vuông tròn tình tứ thắm men say .




ĐÀN CỪU VÀ ĐỒNG CỎ ...

Có phải là đây Trung cận Đông 
Thảo nguyên xanh ngát vị hương đồng 
Gió rong lượn sóng xanh xô đuổi 
Như lớp sóng triều ngoài biển rong 

Không thấy chân dung của mặt trời 
Suốt đường trong vắt sắc xanh phơi 
Đàn chiên chen lấn nhau tranh cỏ 
Mầu trắng phiêu du của một thời 

Bờ cắt đường đen lối kéo dài 
Họa hoằn tơ sợi của hôm mai 
Chăn chiên một bóng buồn đơn lẻ 
Giữa cõi mênh mông lạc gót hài 

Ở cuối chân xanh bóng trắng nhòa 
Linh hồn sinh động gởi hôm qua 
Dưới trời im vắng xanh đoan hậu 
Sũng ướt chân về dệt gấm hoa 

Nhìn để nghe lòng vọng phúc âm 
Đàn chiên lạc lỏng giữa âm thầm 
Mầu xanh đồng cỏ xanh giai điệu 
Xanh cả hồn thơ nốt bổng trầm 

Và để gót chân mãi mượt mềm 
Anh là hướng đạo nối dài thêm 
Những ngày du lữ đầy thi vị 
Ngào ngạt tình thơ gối bậc thềm .



NẮNG VỀ TRÊN THÁC ...

Nhánh cây gie giữa nắng mầu 
Lạc loài hương nhụy mà cầu nối thơ 
Dòng trôi tiếng thác hững hờ 
Thiên niên mãi vọng bên bờ rong rêu 
Nổi trôi mầu đá tương tiêu 
Sắc đen tuế nguyệt bao nhiêu cung từ 
Không gian gội rửa chân như 
Bóng râm vách đá sắc hư phù nhòa 
Mình về đây bữa hôm qua 
Đã nghe tiếng thác chan hòa âm thanh 
Nẻo đường buổi sáng long lanh 
Sương mai còn nhuộm tơ mành nắng mai 
Nhìn dòng thác đổ nhòa phai 
Mầu xanh mầu trắng cảm hoài phiêu du 
Êm đềm tầng bậc phong nhu 
Gió man mác thổi vi vu ngọn nồm 
Chúng mình hai đứa khác phàm 
Là Tiên là Phật Già Lam Quãng Hàm 
Song hành vạn nẻo quan san 
Để nghe lòng trắng trong làn mây trôi 
Và nghe giai điệu Thụy Thôi 
Khoan thai dìu dặt cuối trời ngàn phương .

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015



KHÔNG GIAN MẶT NƯỚC CÙNG XANH ...

Không gian mặt nước một mầu 
Sắc xanh mềm ấy gọi nhau thầm thì 
Như là tiếng gót chân đi 
Trong tàng xanh lá mình ghi hẹn thề 
Mọi đường mọi lối hương quê 
Cứ sùi sụt mãi phút tê tím lòng 
Non cao trắng nuột suối dòng 
Đường tơ buổi ấy kết vòng đầu tiên 
Phong rêu bậc đá thiên nhiên 
Phủ mầu nắng nhẹ tịnh thiền thời gian 
Cây lùm bụi nét cổ trang 
Của thời xưa cũ chặng đàng phục hưng 
Nước nằm phiên bản rưng rưng 
Bức tranh mang nét bút dừng thiên thâu 
Em ngồi nghe gió gọi nhau 
Cùng anh nhặt nhạnh sợi mầu tơ xanh 
Mây che mát phải không anh ?
Để cho mình viết khúc hành hợp ca 
Từng vần đan dệt gấm hoa 
Biết bao hòn ngọc sắc pha ráng chiều 
Của mình khoảnh khắc tơ thiều 
Dưới trời xanh nhạt hương yêu đậm đà 
Chưa mòn mỏi gót chân xa 
Cứ thêm lên mãi sắc pha mái đầu 
Một thời nhả ngọc phun châu 
Cạn nguồn mong ước cùng nhau qua bờ . 




Thế giới đầm lầy, rừng ngập nước nguyên sơ như cõi mộng

KHÔNG GIAN NƠI ẤY BÌNH YÊN ...

Ở đây khu vực miền Đông 
Không gian khoáng đạt sợi hồng chỉ se 
Thì thầm riêng để mình nghe 
Em anh cùng với phút se tím lòng 
Dặm dài cây cỏ thong dong 
Phân ngôi trời nước trắng trong lối về 
Xóa nhòa những gót phăng lê 
Rong rêu bụi bặm tỉ tê đen mầu 
Buồng tim mình kết cùng nhau 
Như con thuyền ấy về đâu buổi này 
Nắng hong lên dáng tàng cây 
Nét hàn lâm của anh say đắm chìm 
Lá chồng chất lớp lá kim 
Sợi tơ ru nắng đường tìm gởi trao 
Dòng trôi của nước lao xao 
Gợi cho tình khúc lắc chao âm vần 
Chút mây thềm thấp nín câm 
Mà dào dạt phút bổng trầm tình thơ 
Kéo không gian lại đôi bờ 
Để nghe thổn thức cuộc cờ môi hôn 
Trải bao gót bước vuông tròn 
Tháng ngày rộng mở để còn cần nhau 
Hẹn thề giai điệu đồng thau 
Nghiêng chao hai mái tóc mầu sương pha 
Dặt dìu suốt dặm đường xa 
Vẫn không xao lãng gấm hoa tơ lòng .
Thế giới đầm lầy, rừng ngập nước nguyên sơ như cõi mộng

VẮT TRONG MỘT CÕI ...

Lạc loài gót bước lữ du 
Lãng quên thế sự kiếp phù vân đang 
Ở đây trong vắt không gian 
Mầu xanh thực vật diễm trang cuộc tình 
Cõi riêng dành để riêng mình 
Ấm vòng tay khép song hành cùng nhau 
Ráng trời còn lại đồng thau 
Viền mây đen tím điểm mầu thuần nhu 
Cây mềm phiên bản hoang vu 
Ở trong lòng nước hư phù bóng mây 
Dặt dìu gió sợi tơ bay 
Du dương giai điệu giải bày tình thơ 
Bên kia rừng thấp bao giờ 
Còn nghe hơi ấm bến bờ mình trao 
Trải lòng trong sáng lắc chao 
Không vây vướng bụi lối vào hương yêu 
Anh nghe trong ấy tín điều 
Lạc giao thanh thản gót phiêu bồng ngày 
Chỉ là giây phút đắm say 
Loãng vào dòng nước hôm nay ngọt dòng 
Buồng tim ngọn lửa nồng chong 
Chuỗi ngày rong ruổi tơ lòng ghép thơ .