BỨC TƯỜNG NƯỚC ... Ánh nắng phớt cái mầu vàng thu muộn Lên cỏ cây hoa lá dệt khung trời Như thể là tiết tấu sợi tơ rơi Vào quê mẹ biết bao là lụa gấm Sự vàng vọt nắng tàn thu đầm ấm Chen vào hồn khắc khoải một tình thơ Chắp cánh nhàn du tròn trĩnh ước mơ Từ cung bậc đắp nền cho thang bậc Dù xa lắm giữa cạn nguồn tất bật Giữa thế đời giữa đồi núi rừng thiêng Vẫn ru rong gót bước đến trăm miền Để uống cạn hương ong ngà ngọc mật Dòng suối rơi như bức thành ẩn khuất Sợi tơ mềm song lãm thúy đài gương Vào dòng trôi trong vắt nối bờ Tương Loang ánh nắng chập chờn thêm kiều mị Thỏa thích đường mây nhạt nhòa thiên lý Xa lùi dần những bụi bậm rong rêu Cứ thênh thang vạch nối tiếp tơ thiều Cho đầy ắp cõi hồn thời giao cảm Và tắm gội nắng sương và bụi bám Để lữ phòng rộn rã nhạc mê ly Và vẳng nghe tiếng suối vọng từ khi Ngồi dưới bóng để giao bôi ghép vận ... |
Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013
BÓNG DỪA CHIỀU BIỂN MUỘN ... Ở nơi ấy tơ đàn ai dìu dặt Tóc dừa bay lay động rối đường tơ Yên tĩnh không gian lấy được tay rờ Sự trầm mặc trong quần cư cuộc sống Chiều liêu trai sắc vàng bay ảo mộng Cuối chân trời bảng lảng ánh tà huy Mây kéo phong du rưng rức thầm thì Vào khoảnh khắc lặng thầm mà vô tưởng Đường chân trời kéo ngang qua vô lượng Chia hai bờ thái cực cạn những đường trôi Không có gì từ ở rất xa xôi Nên tầm mắt hoằng khai vào thăm thẳm Nước dao động sợi tơ chùng lượn sóng Nhẹ lăn tăn làm vỡ vụn đài gương Giữa không gian chưa tắm gội bụi đường Vẫn ngan ngát tiếng tơ lòng dịu vợi Quê nghèo hẹp trăm năm nghe biển gọi Tiếng ầm ào vỗ nhịp đá Trường Sơn Mà như đang ngự trị ở trong hồn Cái tầm vóc của bóng hình văn học Quảng Bình ơi ! đã có lần trằn trọc Một hồn thơ gởi gấm một chân tình Giữa không gian còn mãi sự tồn sinh Ngọn bút lông mà trái tim hồn hậu Ta đứng đây giữa mùa không cất dấu Mối quan hoài cho phần đất địa linh Cứ vươn cao vươn mãi một bóng hình Vào biển lặng giữa mùa thu nắng muộn . |
ĐÁ NHÀY - QUẢNG BÌNH . Nắng tàn thu vương mầu quần thể đá Dưới bầu trời sữa đục Quảng Bình ơi ! Ta vẫn đi khám phá mãi chân trời Có gấm vóc lụa là lên quê kiểng Nước xanh lơ sắc mầu - duyên của biển Như rụt rè trong nắng tiễn thu đi Dặm quan san hoằng hóa bởi từ khi Ta bắc nhịp để tình thơ chắp cánh Ánh bình minh nghe hồn mình se lạnh Giữa bồng bềnh sương khói bụi phù không Trải lòng ra tái hiện vị hương nồng Trên gót bước ấm vòng tay giao cảm Ở xa kia đường chân trời dệt thảm Cũng mầu xanh e lệ sóng bình minh Giữa mênh mông trao gởi chút lòng mình Vào giây phút cơ hồ là vô ngã Xóa tan hết những rong rêu xa lạ Gieo tấc lòng vào tọa độ tình yêu Gọi ban mai vào khoảnh khắc xế chiều Để uống cạn những phút giây mật ngọt Trong hoan mãn ta nghe từng sợi giọt Sợi tơ vương từ một nẻo của phong hồ Trong lặng thầm mà cứ mãi phân phô Giấc ngủ sâu của tròn đêm dạ lữ Lối đá nhảy trong dòng xanh viễn xứ Biển Quảng Bình ôm gọn đá Trường Sơn Phút giây nào - rồi cũng chẳng gì hơn Khi hai mái đầu sương nghe sóng bạc Cứ vang vọng bên thềm đưa khúc hát Ở rất gần nơi ấy đỉnh đèo Ngang Bước song đôi để lặp lại chặng đàng Có vóc dáng văn chương ngời một thuở . |
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
ĐỈNH TRỜI TAM ĐẢO ... Núi rừng xanh mầu cây từ muôn thuở Nắng ảo mờ ở nơi ấy khói sương Đường quanh co xẻ lối để vô thường Vào cuộc sống bởi ngàn xưa vốn dĩ ... Bên bờ vực cuối chặng đường thiên lý Những bước chân du khách bước âm thầm Cuộc sống bình sinh như đã hồi âm Bên sườn dốc những mái nhà đơn điệu Chút thanh u gởi vào thời gian biểu Để nhọc nhằn phân tích lại không gian Phương tiện giao thông lẳng lặng khẽ khàng Leo đỉnh dốc để đi vào lận đận Mặc dù vậy vẫn nghe lòng hưng phấn Buổi đi về Tam Đảo khói sương bay Mầu nắng phai của những sợi tơ lay Vào vô tưởng để siêu hình âm khúc Vẫn cứ nghe trong lòng điều ngoạn mục Đưa tình thơ bay bổng dưới tầm nhìn Và ấm nồng ngôn ngữ giữa buồng tim Theo gót bước tận khung trời Tam Đảo . |
CÂY XANH , GIÓ MÁT ... Vừa đi qua những ngày thu phút cuối Nắng đông dường thao diễn những đường tơ Qua cành cây kẽ lá tự bao giờ ? Để phong nhụy một chân dung dịu vợi Sự im lặng như âm thầm chờ đợi Lối đi vào hong nắng bước song đôi Tiếng gió vi vu thổi lại từng hồi Mang âm khúc của tơ mành dáng liễu Đủ loài cây xanh mầu đang phiếu diễu Vào không gian thêm đậm sắc ấm nồng Đi cùng nhau anh có nhận ra không ? Tình thơ muộn chan hòa hai mái tóc Căn nhà ấy của phút giây mưa móc Sự an nhiên hồn hậu đã lên ngôi Bụi chuối đan thanh như những dáng ngồi Sự mộc mạc chân quê mà nghệ thuật Trong gió rong âm thầm và rưng rức Của đêm rồi trăng phủ kín mầu sương Dõi qua song bắt gặp cõi vô thường Đã giũ hết bụi mù mây quan tái Đường sạng đạo trong nắng nhòa có phải Dấu chân anh lặp bước gót chân em Mà dường như còn vang mãi bậc thềm Vào hương mộng buổi tàn thu tha thiết Trời trên cao bóng mây giăng khúc chiết Ngày vào đông se sẽ gọi giao mùa Không gian này nhân thế khó mà mua Bởi cái đẹp riêng chúng mình hai đứa . |
Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
THÁI BÌNH NGÀY NHẠT NẮNG ... Thái Bình đúng nghĩa một làng quê Giữa buổi giao thơ rẽ lối về Cái dáng quê nghèo mà thắm đượm Từng trang viết đẹp giữa hương mê Hanh hao cành lá chỉ mầu xanh Ôm gọn cư dân giữa lũy thành Tự cổ vẫn coi là giềng mối Êm đềm hơi hướm cuộc tồn sanh Đặc thù mái ngói uốn hình cong Bên bóng cây cao rọi xuống dòng Mặt nước trải dài loang loáng tảo Cạn nguồn lắng đọng sự thanh trong Gần như thể hiện sự bình yên Dưới buổi nắng phai đến cuối miền Mây kéo đầy trời mầu vũ tích Là đang nhuộm sắc điểm thiên nhiên Nhớ thương gởi trọn đến ngàn mây Chưa cuối mà coi đã đủ đầy Gót bước đi về trong ấp ủ Thái Bình diễm dáng giữa mê say Chặng đường rưng rức nợ cùng thơ Em với anh chung một mép bờ Cung bậc càng thêm vào rộn rã Vào bao dấu cộng sợi sương tơ . |
BÊN THỀM HỒNG LĨNH ... Chín chín ngọn trầm tư mầu Hồng Lĩnh Đang khói sương gọi ngan ngát chân trời Mây nhạt nhòa reo rắc sợi tơ rơi Để nét bút kéo dài thềm cẩm tú Dòng sông trôi quanh co mà hội tụ Lối đi về thuở ấy sáng văn chương Uốn khúc phù sa trù phú quê hương Những chiếc vẩy của Thăng Long muôn thuở Thảm thực vật luôn xanh mầu duyên nợ Đang hoằng khai theo nà cát nâu vàng Giữa êm đềm và giữa của miên man Một xóm nhỏ tự tình đang tha thiết Làn khói bay mầu xanh lam da diết Hương làng quê nhụy vị của cạn nguồn Con đường quê nho nhỏ lối qua truông Cũng tơ sợi mầu xanh non e lệ Cây hoang dại lặng thầm trong dâu bể Tự ngàn xưa dáng đứng của linh hồn Ruộng nước đan thanh từng khoảnh cỏn con Mà ăm ắp tơ mành qua nét bút Nhành sà xuống cánh tay thông quen thuộc Đã đi vào ngôn ngữ rặt hàn lâm Mà dòng trôi qua bao cuộc thăng trầm Cứ ngào ngạt mùi hương vào vạn cổ Ta hệ thống lời thơ vào đúng chỗ Để chân dung đẹp mãi một cơ ngơi Dù đơn sơ mà đã hết bao lời Cho dòng chảy quê hương càng đẹp mãi . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)