Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014
BÊN ĐÈO ĐẠI LÃNH ...
Đi để mà nghe ngọn gió lùa
Từ ngàn khơi vọng những phân bua
Cái ngày thanh thản và ưu ái
Cùng với tình yêu gọi buổi xưa
Tay nắm nhìn ra biển thét gầm
Bạc đầu con sóng đuổi ly tâm
Vỗ bờ để được hôn lên đá
Vào nhịp tim lay khúc bổng trầm
Ánh nắng ngả theo bóng đổ dài
Dặt dìu gót bước của khoan thai
Gót chân thời khắc mùa giao cảm
Trên biển để nghe tiếng dấu hài
Em với anh và nắng biển phơi
Cho thơm vị nhụy ngát hương đời
Bên thềm núi dựng mầu xanh lá
Của những cành dương tỏ cạn vơi
Đường cuối núi xa vương khói sương
Ôm thôn làng ấy để tơ vương
Một quần cư sống bên lòng biển
Đã thắp thành trang sử Việt Thường
Em viết cho thơ buổi cạn nguồn
Trên đèo Đại Lãnh gió qua truông
Trắng trong mầu sắc ngày giao cảm
Gót bước nhàn du sáng cõi hồn .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]