Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014
TRẮNG MẦU THÁC ĐỔ ...
Rừng xào xạc những ngôn từ kỳ bí
Hòa suối đưa rộn rã một thanh âm
Không dừng lại dù ra ngoài thiên lý
Hồn phiêu nhiên chiêm ngưỡng phút tơ tằm
Vách đá phong rêu mầu hoen tuế nguyệt
Cứ trầm tư cho dòng nước phong hồ
Sự tất nhiên không che mờ cái đẹp
Trắng những dòng nước chảy sợi phân phô
Trên chót đỉnh mầu xanh non cẩm tú
Góc nhỏ quê hương kết lại băng tần
Đã không biết từ cội nguồn vần vũ
Mà không hề thui chột sự thanh tân
Trời cũng cao biêng biếc xanh thi vị
Vài làn mây dát mỏng nhẹ lang thang
Trong tiếng gió xa đưa mang hương vị
Vạn loài hoa thoáng nhẹ vượt non ngàn
Những phiến đá mầu lưu huỳnh miên viễn
Của trăm năm cô đọng một chu kỳ
Sự cổ tích lần ra từ mẫu truyện
Nặng hành trang từ lúc bước chân đi
Cái nhỏ bé trước hoành tung phong cảnh
Của gấm hoa làm đẹp mãi sơn hà
Sự hồn hậu trong âm vần se lạnh
Ấm nồng lên từ cái buổi hôm qua
Cho vần thơ đẹp mầu trời Tây Bắc
Buổi hẹn thề sống lại ánh tà huy
Anh và em cuộc song hành khoan nhặt
Không mỏi mòn mà cứ vẫn như khi ...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]