Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014
BÊN ẤY NGỰ BÌNH ...
Cả một không gian - hoài cổ ơi !
Lặng thầm rưng rức lẫn chơi vơi
Mầu xanh của nước đang bày tỏ
Dáng dấp Hương Giang của một thời
Và một cây cầu nằm vắt ngang
Trăm năm réo gọi một cung đàn
Câu hò Mái Đẩy xa khơi vọng
Để Mái Nhì bay nghe xốn xang
Bên ấy mầu xanh muôn lá hoa
Nhô lên hình ảnh của vời xa
Ngự Bình vẫn đứng ngàn năm đợi
Một bóng cây thôi - để mặn mà
Ở cuối đường mây Bạch Mã chăng ?
Mầu xanh huyền thoại ngập đầy trăng
Của ngày xưa ấy mùa say tỉnh
" Dầu bể trầm luân cũng lấp bằng "
Mái ngói cổ lầu Vọng Đỉnh Giang
Mầu son phai lợt bởi thời gian
Yên bình mang chất thơ quyền quý
Bên cạnh dòng sông xanh khẽ khàng
Hoa biểu đỉnh vương trong gió reo
Hàn lâm nét chữ mãi tương tiêu
Mỏi mòn thể hiện tinh thần ấy
Khoảnh khắc hôm nay nối sắc chiều
Có những bóng mây trắng dặm ngàn
Đặt bày âm điệu sợi tơ loan
Để cho Huế vẫn vô cùng nhớ ...
Qua suốt chặng đường mấy bậc thang
Bóng đổ vào thềm để nhớ nhung
Nắng phai ngày cũ hẹn lai trùng
Không gian là những niềm hoài cảm
Kết vận thành thơ xóa đỉnh chung .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]