MẦU XANH VÀ SỨC SỐNG ...Cái mầu xanh sao đáng yêu đến thế Cứ lặng thầm lãng đãng đến khôn nguôi Một buổi mai vừa dừng hạt sương rơi Nắng nhè nhẹ thoảng đưa theo mây gió Từng tầng đất khô cằn từ nơi đó Sức cần lao dầu dãi biết bao là Hình ảnh này vóc dáng của hôm qua Mồ hôi giọt để lưu mầm xanh cỏ Người nông dân đang lặng thầm bỏ ngỏ Sự lao lung qua nét dáng rộn ràng Ở triền cao ngôi nhà ấy ngổn ngang Một sắc thái dành riêng thời bộ tộc Mái nhà tranh nắng mưa phơi khô khốc Giữa mầu xanh thị hiện một hồn thiêng Trên đỉnh cao của địa chí Tây Nguyên Cái hột lạc trở mình tươi sức sống Nét mộc mạc đan thanh mà cô đọng Biết bao tình gởi lại để thân thương Thượng và Kinh dòng chảy dệt tơ vương Vào thời điểm thăng hoa và đoàn kết Buổi du thơ về Cao nguyên đỉnh Việt Lặng thầm nhìn trước phong cảnh lên ngôi Dường đang nghe âm điệu nhịp liên hồi Cồng chiêng gõ hợp lưu vào đàn đá Và lặng lẽ thăng trầm trôi kèn lá Vành môi nào gởi gấm hẹn hò nhau Đỉnh Trường Sơn trầm mặc những sắc mầu Làm hoa gấm cho nẻo đường du lữ Ống kính thơ gom ảnh hình bằng chữ Đưa vào thềm văn hóa một chân dung Sự đơn sơ mà điệp điệp trùng trùng Cả cuộc sống Tây Nguyên đang bung vỡ .
NẮNG SỚM TRÊN SÔNG ĐÀ ...Nắng sớm vừa qua khỏi đỉnh đồi Nhuộm vàng dòng chảy phù sa trôi Sông Đà còn lạnh trong thềm ướt Của hạt sương đêm của đất trời Buổi sáng nhìn ra cửa lữ phòng Hơi sương còn lạnh gió ru rong Triền xa núi nắng lơ mơ ảo Lữ thứ tình thơ lặng tím lòng Những mái nhà nằm trên bến sông Mái cong vương nắng rõ hơi đồng Con đường đón gót chân phiêu lữ Bờ cỏ non xanh ngát vị nồng Cây lá xanh non nắng gió reo Từng cơn dìu dặt khúc tiêu thiều Êm đềm hoang lạ như thiền tịnh Chất ngất vào lòng hương ái yêu Giây phút mà thôi buổi nắng mai Mòn đi gót bước bốn phương hài Và tình lưu cửu ghi vào giấy Ngọt lịm tình thơ vai sánh vai Để cảm tạ đây một chuỗi ngày Sông Đà dòng nước thoảng men say Mầu vàng loang nắng phù sa nhuộm Mầu mỡ hạ lưu nặng luống cày Nhận diện quê hương mấy ý thơ Bên song dạ lữ điếm khoan hò Ấm nồng biết mấy trang thơ ghép Theo nắng vàng bay thẳng cánh cò .
BÊN THỀM ĐÁ DỰNG ...Lớp mỏng xanh lơ nước biển rong Nắng về hong ấm cõi Cô Mông Dễ chừng chưa có ai du khách Đặt gót nhàn du để ấm nồng Đá xếp tầng cao thẫm sắc rêu Xám đi trong nắng gió tơ thêuPhong trần dầu dãi bao năm tháng Từng dấu hằn chân lớp thủy triều Cây lá bám bu để họa hoằn Bên thềm cát nhuộm nắng như trăng Êm đềm dìu dặt liêu trai mộng Của những đên nằm không nói năngMây trắng khoan hòa giữa sắc xanh Ly tao trong nắng sợi tơ mành Phủ râm mặt biển chân trời ấy Kéo một nét dài xao yến anh Duyệt lãm niềm riêng phút ngỡ ngàng Những ngày rong ruổi tím quan san Nhọc nhằn mà vẫn trong đầm ấm Góc cạnh nhàn du rộn nẻo đàng .
MẦU SẮC TỰ NHIÊN ...Từ miền nóng bức xa xôi Mà nghe như có từng hồi vi vu Trôi theo dòng chảy phiêu du Những cơn gió lượn phong thu sắc mầu Nõn vàng xanh đậm lao xao Như bờ như thửa cuộn trào không gian Mỏng mầu cô quạnh hồng hoang Xa xăm bung vỡ cung đàn mượt thơ Họa hoằn gót bước xa mơ Buổi mai vọng gió đôi bờ lặng không Hình dung là sự vun trồng Cạn nguồn là bởi thinh không tự giờ Lặng thầm gạn lọc đường tơ Đưa vào tâm thức phút vơ vẩn lòng Đành rằng giữa cõi nực nồng Mà hương vị nhụy cứ đong lắc đầy Nghe từng cơn gió nhẹ lay Ngập chìm hư ảo vòng tay ấm nồng .
HỒ NƯỚC TRONG LÒNG ĐÁ ...Trong veo cổ tích lặng thầm Rêu phong mầu đá phúc âm suối dào Dòng trôi con nước lao xao Hòa theo hơi gió bay vào lặng không Mầu xanh tảo mỏng chìm dòng Gương soi đáy nước sắc trong ngần trời Góc vòng hồ đọng chơi vơi Chút vương mầu sáng đỉnh trời chìm theo Gót chân thế sự bọt bèo Trước thềm hoành tráng nét nghèo vọng xa Ru hời chút gió âm ba Rung rinh mái tóc gấm hoa của ngày Song hành gót bước đắm say Soi chung mặt nước gió bay mái đầu Ghép thành dấu cộng đậm sâu Giao tình ngày vắng của mầu tóc tơ .
DÒNG SÔNG SƯƠNG BUỔI SÁNG ...Hai bên thềm của hai bờ đá dựng Ở đằng xa cũng ngọn núi chắn ngang Nhưng mà không phải cuối của con đàng Nước vẫn chảy quanh co và khai lối Cây rong rêu bám bu vào cằn cỗi Để tơ mành cho phong cảnh hoang sơ Nắng chưa lên sương còn trắng sợi mờ Cỏ xanh nõn hai bện dòng kiều mị Chiếc xuồng nhỏ mà tầm ngoài thiên lý Tóc buông mầu theo gió lộng ngàn non Vóc dáng xa xôi lắng đọng phiêu bồng Hòa tiếng nước vào tầm nhìn hoang lạ Mầu nước loãng cái mầu nâu của đá Rọi bóng hình của núi nhạt xanh cây Ngày Tràng An đùn đặc những tầng mây Râm râm mát nặng cuộc tình giao cảm Xa thành đô lẫn bụi mờ sắc xám Chuyến hải hành chao lượn nước dòng sông Lãng đãng trôi rượi mát sắc Ngô Đồng Như tên gọi một loài cây văn học Đã tích lũy lâu ngày trong khối óc Nay hiện về theo buổi cuối thu mơ Đường xa xôi để kết tụ đôi bờ Có núi dựng có xuồng trôi chấm phá Quê hương mình không có gì xa lạ Của ngàn năm bày tỏ nét yêu kiều Như là thềm của sắc dáng đáng yêu Trong gót bước viễn hành và nhàn tản .
SÂN GA CUỐI NẺO ...Tiếng còi lay động cả không gian Vẫy gọi đường bay rẽ chặng đàng Khói trắng lững lờ mầu trắng gió Nỗi niềm lữ thứ nặng hành trang Mùa thu bên ấy cuối hàng cây Bên ngọn đồi non lá trút đầy Làn sóng âm thanh lay động gió Cuộn trào giây phút lộng mầu mây Nhà ga cô lẻ lặng im người Cỏ vướng âm thầm úa sắc tươi Đá của đường ray nằm lẳng lặng Xám mầu mưa nắng sắc khôn nguôi Mầu trời xám xịt buổi tàn thu Nên nắng không lên ươm ướp mù Cái sắc nhớ nhung và lịm tím Của nhà ga quạnh cuối biên khu Nằm bên thềm của đại dương xanh Còi rúc vẳng lên khúc biệt hành Lay động khung trời vàng sắc lá Bên song bày tỏ nhịp tơ mành Tơ mành tái hiện cuộc tơ trăng Em với anh vui nếp dấu hằn Của buổi nhàn du và ghép vận Đường xa đã vượt mấy tầng băng ?