BÀU TRẮNG - PHAN THIẾT . Phan Thiết ơi ! bây giờ ta trở lại Gót chân xưa chừng đã xóa thăng trầm Hôm nay về thức dậy cuộc hòa âm Từ cái buổi tình thơ cầu bắc nhịp Vùng cát trắng hằn lên và nối tiếp Những gót chân du lữ buổi sang mùa Nắng vàng thu hạt cát chảy nô đùa Thành đường nét lõm lồi mà phong nhụy Khách lữ hành dường ngoài xa thiên lý Trong tầm nhìn như những dáng phù du Liễu vươn lên hình tháp nhọn phong thu Cắt nước , cát phân ngôi hai bờ mộng Nước xanh mầu lăn tăn theo chiều động Giữa dòng trôi một trang bị thủy hành Có hai người trong vóc dáng phong thanh Kéo lượn sóng một đường lùi lối hậu Sen cuối mùa hanh hao và xương xẩu Trong nắng mai đang xao xác ngậm ngùi Ở bên kia lơ đãng một mầu trời Xanh man mác của mầu thu thuở ấy Trong vô cùng cõi lòng dường chợt thấy Nét thiên kiều đang dàn trải không gian Giữa nắng thu đan dệt sợi tơ vàng Làm bừng sáng cái chân dung mơ mộng Bỏ qua đi những tân toan cuộc sống Để vỗ bờ từng giây phút tóc tơ Ấm vòng tay từ mơ ước bấy giờ Đang thị hiện trong lòng ngày rong ruổi ... |
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
BIỂN CHIỀU PHAN RANG ... Ngắm biển hoàng hôn buổi rớt thu Cái hơi gió lạnh đã vi vu Nghe chừng trong ấy lời xưa vọng Cái buổi đầu tiên thơ tạc thù Phong cảnh bây giờ có phải chăng ? Cũng chiều thu cũ sóng phăng phăng Ầm ào vang vọng từ đâu lại " Dù bể trầm luân cũng lấp bằng !" Lời nói hôm nay phút nhớ xưa Cũng mây vân cẩu gió ru đưa Cái mầu hổ phách mơn man ấy Thảng hoặc trong tim như mới vừa Dương liễu vươn cao khỏi đỉnh đầu Khẽ khàng trong gió đã hằn lâu Bài thơ thuở ấy Vương Chi Hoán Sáo rợ vang lên khúc nhiệm mầu Bãi cát sẫm mầu giao phối đêm Dấu chân dường đã xóa mầu quên Vi chưng ngàn sóng vươn lên khỏa Để gót chân nào sáng giẫm lên Vầng thái dương kia chìm xuống sâu Làn mây cắt nét đã từ lâu Một mầu vàng kén mang hoa gấm Đan kết tình thơ thuở bắc cầu Những bóng người đang tắm phải không ? Buổi chiều muộn gió kéo tơ đồng Thiên niên cũng muốn vòng quay lại Để kéo vòng tay kín ấm nồng Sóng lớn mà không phải bạc đầu Từ ngoài xa ấy đuổi theo nhau Vỗ bờ xao xác gây niềm cảm Của buổi đầu thu nắng xóa mầu Trĩu nặng hồn thơ lặng chỗ ngồi Tràn trề hương mộng ướp bờ môi Trong vòng tay kín thơ man mác Ngọn lửa trong tim sáng khoảng trời Quang cảnh chiều hôm ấp ủ mà Chặng đường rong ruổi dệt tơ hoa Có mây có biển ngàn khơi sóng Có gió ru dương rất mặn mà Viết giữa tim lòng rộn rã thơ Vầng dương còn lại phút say mơ Những vần tương tác mềm nhung lụa Như đã tràn dâng ngập bến bờ . |
Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013
MẦU NẮNG PHAN RANG ... Chỉ còn mấy tiếng nữa thiều quang Là đã sang thu một chặng đàng Mà có những làn mây dệt thảm Vào khung trời ấy để tơ loan Dịu đi mầu nắng buổi xưa thu Mầu đất vàng khô tính đặc thù Chỉ thấy chơ vơ vài bụi cỏ Và hai cây đứng gió vi vu Trời xanh chùng xuống để tư duy Dòng chảy vào thu đang hẹn kỳ Cơn gió từ đâu ru nhè nhẹ Kéo dài vệt sáng cuối đường đi Ngoài xa giềng mối của làng quê Những bóng cây xanh đứng bộn bề Có lẽ phía sau lùm bụi ấy Đan thanh hồn hậu những hương mê Là đây một chút của quê hương Đang độ sang thu mộng liễu tường Chỉ thấy hanh hao cùng gió cát Mà đang thầm lặng sợi tơ vương Luyến lưu ngần ấy để vào thơ Gót bước phiêu du nối ảo mờ Về với chân như và hiện thực Để lòng thanh thản những đường tơ . |
THEO TIẾNG CÒI TẦU ... Vóc dáng quê hương đẹp tuyệt vời Trong tầu qua cửa dõi xa khơi Con tầu Thống Nhất theo năm tháng Đưa gót chân về đến khắp nơi Qua mấy dòng sông mấy nhịp cầu ? Đặc thù phong cảnh của nông sâu Bao nhiêu cái đẹp dường hư ảo Mà rất hồn nhiên cạn bể dâu Nước biển mầu xanh xanh bể Đông Núi cao chất ngất vững thành đồng Trường Sơn mãi mãi là thành lũy Gìn giữ lụa là cho núi sông Đồng lúa trải dài khắp mọi nơi Mầu vàng nặng hạt rộm phương trời Bên dòng sông nhỏ quanh co chảy Làng xóm cửa nhà mái ngói phơi Và mấy lưng đèo nghe gió rung Làn mây nõn trắng kéo muôn trùng Chao ơi ! cái đẹp sao kiều mị ? Chỉ một lần qua đã nhớ nhung Đồi cát khô cằn những bóng cây Xương rồng hoa nở nhuộm chiều mây Đàn cừu chậm rãi theo chân chủ Cái vẻ thanh nhàn nhưng đắm say Cũng đã đi qua những phố thành Rộn ràng bóng mát với cây xanh Nhà cao trong nắng mà man mác Vóc dáng non sông lắng liễu mành Tiếng rúc còi đi khắp nẻo đường Mầu xanh ngan ngát của quê hương Sài Gòn dòng chảy ra Hà Nội Dòng máu Việt Nam đỏ Lạc Hồng Ta viết bài thơ giữa chuyến tầu Nỗi niềm tha thiết gọi đằng sau Quê hương thắm đẹp qua khung cửa Giây phút ấm nồng giao cảm nhau . |
QUĂNG LƯỚI ... Mầu mây dát ngọc dịu mềm Phủ lên mặt biển sóng êm vỗ bờ Con thuyền từ cõi xa mơ Về đâu đơn độc bụi mờ viễn phương Sắc trời một chút tơ vương Cái thiên thâu ấy như dường từ lâu Cắt chân trời giao cảm nhau Nụ hôn tần lĩnh xóa mầu thời gian Ngư dân tần tảo khẽ khàng Nhẹ buông tay lưới nước loang trắng nhòa Êm đềm cảnh dệt lụa là Buổi mai của biển thiết tha mấy dòng Thì thầm tiếng gió ru rong Thì thào sóng gọi mặn nồng chân dung Khó mà có cuộc lai trùng Dặm ngàn dòng chảy cầm chung bao giờ Đan thanh giản dị vần thơ Gởi vào lòng biển mấy giờ gọi tên . |
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013
HẠNH PHÚC NHÂN ĐÔI ... Sự thiêng liêng bắt nguồn từ nơi ấy Mầu huyền vi theo tiếng vọng ru rong Và đong đưa trong ấy sợi tơ lòng Dìu dặt chảy để nhân đôi hạnh phúc Bàn tay nhỏ từng ngón rờ măng búp Đôi mắt nhìn dù vô thức mà như ... Đang hong lên cho hồng thắm ngôn từ Không tiết tấu chỉ thầm thì trôi ngược Đôi mắt mẹ dịu dàng mà tầm thước Khẽ khàng thôi rất vô lượng chứa chan Một mầm non trong chặng cuối con đàng Đã đầy ắp những hương thầm nhụy chứa Áo mầu trắng như êm đềm dòng sữa Ôm hình hài trôi chảy giữa vành môi Tay ôm qua vai tay giữ chỗ ngồi Để vững chắc cái tầm cao dấu ái Trong thầm lặng mà cơ hồ dàn trải Đầy không gian tình mẫu tử trăm ngàn Tiếng võng ca dao gấm lụa bạc vàng Trong gió ầu ơ cạn nguồn khoan nhặt Trong tất bật xô bồ mà thảng hoặc Một bóng hình đầy ắp một niềm vui Ghi lại vào thơ chuyên chở nụ cười Để cộng hưởng giờ nhân đôi hạnh phúc ... |
CUỐI NGÀY TRÊN BIỂN ... Ở đây chỉ biển với trời Mầu hoàng hôn nhuộm trùng khơi thì thầm Cuối đường là cõi ngàn năm Đường chân trời sáng dấu dằm sóng đi Mặt trời thấp xuống tà huy Vầng mây hồng cắt phân kỳ hoàng hôn Cánh chim lạc lỏng mỏi mòn Đường bay nào để vuông tròn đường bay ? Nước trầm mầu sắc biển đầy Lăn tăn lối sóng vòng tay khép dần Cuối chiều lặn lội phong vân Để nhìn để thấy để lần gót đi Lặng bay từng giọt tà huy Nương theo trong gió vân vi bụi hồ Đợi chờ hò hẹn phân phô Trong không gian lặng cơ hồ giữa mây Chỉ nghe tiếng nước lung lay Từ xa những bóng thuyền quay cánh buồm Trống không cơn gió từng luồng Nhẹ rong theo sóng cuối nguồn trùng khơi Hòa lòng vào cõi chơi vơi Buổi chiều níu lại mặt trời vào đêm Chạnh nghe sũng ướt mi rèm Như dường sương đã qua thềm chiều hôm . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)