Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015
RỪNG LẠNH BẮC ÂU .
Cái lạnh dường như thổn thức lòng
Trời Âu ngày ấy nối đường cong
Vào trong hẹn ước trong siêu thực
Cùng với tình thơ buổi ruổi rong
Chằng chịt bóng cây ướt tuyết rơi
Trên cao nắng nhuộm sắc buồn phơi
Người đi đơn lạnh vào hư ảo
Gót bước âm thanh buốt nghẹn lời
Cái lạnh ghê hồn có phải không ?
Của ngày hôm ấy mỏi mòn trông
Vầng dương vừa xóa bao tầng tuyết
Đã vượt quan san gởi mặn lòng
Trên ấy đỉnh trời hiu hắt mây
Hơi thu trải lạnh tuyết rơi dầy
Ảo mờ huyền hoặc và mơ tỉnh
Cho nặng ân tình xuôi đó đây
Tiếng gió vi vu lọt hẻm đường
Gót chân ướt lạnh mối tơ vương
Trời Âu cũng lạnh mà âu yếm
Trên mỗi phút giây mỗi cát tường .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]