VẠCH NỐI KHÔNG GIAN ... Giao cảm nơi đây góc nhìn nghệ thuật Giữa khung trời vắng lặng rót tà huy Mầu xanh trong đẹp vóc dáng cố tri Len lén nhuộm mầu hồng pha nhung nhớ Vầng chiêu dương tròn vòng quay nặng nợ Với hành tinh tỏa ánh sáng sinh tồn Lưới thợ săn mang dòng chảy sắt son Như ẩn hiện sự cần lao tẩn mẩn Bóng dáng ấy là chiều dài lận đận Trong vòng xoay trần tục của luân hồi Sự nhọc nhằn ôm kín giọt mồ hôi Cắt nét hết vào tà huy huyền ảo Ngần ấy thôi mà tràn đầy diện mạo Mầu thiên nhiên mầu lao động vỗ bờ Để tầm nhìn gạn lọc chảy vào thơ Trong góc cạnh đan thanh mà nghệ thuật . |
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013
MÙA NƯỚC NỔI ... Ưu đãi thiên nhiên tự bấy giờ Đây mùa nước nổi đẹp trang thơ Bước chân lãng đãng vào hương nhụy Giây phút chúng mình - kén nhả tơ Mầu nước lãng du rộn ánh chiều Họa hoằn lượn sóng thoáng hương yêu Làng xa núp dưới hàng cây thẫm Ngả bóng vào dòng nước tịch liêu Một bóng ngư dân sự tảo tần Khua dòng nước rộn những hoa văn Nón quê hương gọn ôm bờ tóc In xuống triều cường rối bước chân Hình ảnh trăm năm đáy với đăng Giữa dòng nước chảy cuốn phăng phăng Và trong nguồn cội bao mong ước No ấm tràn lên xóa khó khăn Giây phút không gian cứ lắng trầm Nền trời dịch chuyển những hồi âm Theo mây từng áng trôi êm ả Khúc chiết vào trong nhịp lặng thầm . |
VŨNG CHÙA - ĐẢO YẾN ... Rồi cũng sẽ đi vào trong lịch sử Địa danh này gắn bó với danh nhân Biển bình yên không sóng nước thanh ngần Và sương khói huyền mơ vây dáng đảo Trời bao la trắng đường mây tần tảo Dựa đèo Ngang dõi tầm mắt trùng khơi Vũng Chùa nay tên gọi đến ngàn đời Cùng hương khói bốn mùa bay lãng đãng Cây cỏ ấy theo chiều dài khuếch tán Mầu xanh non thiên hựu một chân trời Lối đi về không còn những chơi vơi Dồn dập bước từ mấy miền châu lục Ngàn thu sau dạ du và bỉnh chúc Cuộc thăng trầm thắp sáng ánh sao mai Sóng ngàn khơi ru ngủ một thiên tài Luôn ngời tỏa ánh hào quang chiến trận Dòng thơ viết khâm hoài và kính cẩn Trước địa danh ôm ấp một chân dung Từ hôm nay cho mãi đến vô cùng Vẫn còn đó lật từng trang thanh sử . |
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013
CAU KIỂNG TRONG THƠ ... Cống hiến cho đời giữa tự nhiên Mà hình cây kiểng đã nên duyên Cái mầu đỏ với xanh vàng trái Theo gót chân đi đến cuối miền Từng bẹ mo ôm những sắc hoa Mùa xuân ấp ủ để hè qua Là mùa khai nhụy bao nhiêu nụ Kết trái hôm nay rất lụa là Tự cổ đan thanh bản chất quê Cạn nguồn dòng chảy nhụy hương thề Là cau nhưng không thể là kiểng Dáng ấy gần như đã tỉ tê Cần mẫn tỉ tê để cảm hoài Như là gạn lọc trước gương soi Cho dù vóc dáng kia là kiểng Mà cội nguồn cây rất mặn mòi Cho mọi cái nhìn một cách riêng Chung qui so sánh giữa thiên nhiên Vẫn là cái đẹp từ tâm thức Cau kiểng ơi ! thơ đã dịch truyền . |
BÌNH MINH TRÊN MŨI KÊ GÀ ... Ánh sáng hoằng dương một sắc mầu Như là tranh vẽ phút giao nhau Bên bờ đại lục bên thềm cát Để mũi Kê Gà - mãi đến sau Nước cạn nên bờ cát bước chân Còn in trên ấy những hoa văn Từ ngoài viễn xứ đang thêu dệt Trên góc quê hương lắm nợ nần Là nợ nên đầy những luyến thương Trời mây mầu sắc của vô thường Sa vào trũng nước như đeo đẳng Những sợi tơ lòng luôn vấn vương Bóng ngả hàng cây lặng xuống dòng Mầu trời huyền hoặc cứ ru rong Một vòm nước đọng mà vô tận Những nét thơ vây kín cả lòng Ba chiếc thuyền nằm nhớ biển khơi Mà như nơi ấy biết bao lời Của điều khắc khoải - thuyền xa bến Như sợi tơ lòng trong cạn vơi Vẽ lại vào toang giữa đáy hồn Bình minh của biển rộn mầu son Cài lên gót bước ngày du lãm Làm đẹp tình thơ với nước non . |
BUỔI SÁNG HÒN RƠM ... Buổi sáng Hòn Rơm rất ấm nồng Mầu mây trắng nhạt trải mênh mông Của ngày thu cuối trời Phan Thiết Anh có nghe lòng thanh thản không ? Tiếng sóng vỗ bờ nghe xác xao Âm thanh trong ấy của hôm nào Bước chân thong thả mềm trên cát Gót bước song hành vui xiết bao Trời sắc xanh mầu ngọc bích non Như đang gợi nhớ phút tâm hồn Giao nhau một điểm ngồi trên cát Im lặng mà dường rõ nét son Và những cư dân khởi động thuyền Ra khơi cuộc sống tự căn nguyên Rộn ràng trên nước mầu xanh ngắt Anh có nghe lòng vọng hải xuyên ? Hòn ấy là Rơm trải nắng mai Chút mầu xanh nõn cỏ quan hoài Lung linh trong gió đầy thi tứ Một chút xao lòng dễ mấy ai Sóng bạc trăm năm sóng bạc đầu Vỗ bờ từng lượn đuổi rong nhau Nhộn nhàng mà rất là phong nhụy Dáng dấp Hòn Rơm thắm đượm mầu Gởi trọn vào đây để mặn lòng Ngày về du ngoạn thẳng đường rong Bên anh em thấy niềm vui thỏa Là một tình thơ quá ước mong . |
Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013
NHƯ LÀ CỔ TÍCH ... Sự lụn tàn như của thời hóa thạch Trong thiên nhiên hư cấu một hình hài Mầu sắc gần như dáng của liêu trai Lay động nhẹ để chút gì phảng phất Mầu hoang vu bên kia đang tất bật Của mây vần vũ tích nhuộm không gian Bóng chim non dường đã bị xa đàn Đứng hiu quạnh trong mầu xanh thảm não Nhỏ bé thôi mà đong đầy diện mạo Sự đặc thù mang sắc thái huyền mơ Xám mầu cây cằn cỗi giữa bơ vơ Đã tắm gội biết bao là mưa nắng Thảng hoặc thôi mà tâm hồn trống vắng Dưới tầm nhìn cái nét dáng hồn nhiên Và đan thanh hiện diện bởi cơ duyên Phút tao ngộ tựu trung là giao hợp Chim non ơi ! hằn qua bao tầng lớp Dòng thơ này mang hình ảnh dày thêm Để thời gian rêu phủ kín bậc thềm Mà cũng vẫn chan hòa trên dòng chữ Và dòng chảy của vòng xoay viễn lự Cứ mãi còn đâu đó một tư duy Những dòng thơ là những bước chân đi Theo thời khắc để vào trong hằng hữu . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)