NƠI THANH TỊNH ... Thấp thoáng người đi dáng bụi hồ Nắng thu nhè nhẹ rắc son tô Và vi vu gió rong thiên lý Phối cảnh nơi đây phút lữ đồ Cong vút những tầng mái ngói rêu Hoa văn ngôn ngữ của tơ thiều Dáng hình trầm mặc mà phong nhụy Rơi rụng vào đây sắc lệ kiều Những ánh hoa mầu của nhớ thương Cưu mang biết mấy những cung đường Vỡ òa theo sắc hoa mầu ấy Trong gió thầm đưa rón rén hương Mũi nhọn ngọn cây cao vút lên Mầu xanh gió bụi dựng cung nền Lung lay trong gió phơi trong nắng Như vọng âm ba xóa bậc thềm Bệ trống thanh thu chở mấy pho ? Dường đang thức tỉnh những con đò Giã từ cõi tục theo bờ Giác Từng nhịp đại từ ru nhỏ to Dòng chữ phiên âm của cạn nguồn Mấy thiên đại nhã thác dòng tuôn Mỗi ai hựu tấn ngày du lữ Là gột rửa đi mấy lớp tuồng Giao cảm không gian bản sắc Thiền Giữa ngày thu đổ nắng yên nguyên Gót chân rả rích men bờ Giác Như nhẹ trong lòng một kiếp duyên Ta viết tình thơ giữa ấm nồng Ngọt ngào trong gió vị thiền không Mái sương đã nặng bao bờ sắc ? Mà đẹp hương yêu ở cuối lòng . |
Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
HOA THẠCH LỰU... Lửa vẫn phun tuy không còn nắng hạ Một sắc mầu đẹp lắm Tố Như ơi ! Cả không gian chừng không có một lời Chỉ tích lại trong ba đài hoa nở Tính phong nho từ ngàn xưa bung vỡ Dáng nhu mềm lay động gió tà huy Bước vào trong văn học kể từ khi Ngọn bút thần của đoạn trường thuở ấy Dù trầm mặc trong thế gian dòng chảy Vẫn âm thầm thắp sáng lại vần thơ Biết bao nhiêu lận đận giữa cuộc cờ Cũng mà mượt cái dáng hoa đài các Rất khó kiếm trong vô vàn tất bật Mà cạn nguồn đã phong nhã tư duy Thạch lựu ơi ! ta muốn nhắc về mi Để định vị cho hồn đang lai láng Hoa ở đó mà hồn thì khuếch tán Chân dung mầu lửa hạ cứ uy nghi Những lá non mầu sắc nét phương chi Đang tao ngộ dưới tầm nhìn thảng hoặc . |
HAI SẮC HOA MẦU HIẾU ... Mẹ tôi còn sống ở trần gian Tuổi chín mươi hơn một chặng đàng Tóc bạc da mồi lưng gập xuống Mầu môi vẫn đỏ - vượt quan san Mẹ vẫn vui cùng với cháu con Những ngày trăng thấp xuống đầu non Mà lời mẹ vẫn hằng thăm hỏi Tuần tự như vòng kết nét son Hai đóa hoa ơi ! trắng với hồng Não nùng khắc khoải mỗi lần trông Những ai mất mẹ trong buồn bã Hoa mẹ trong tôi cứ ấm nồng Tháng bảy chuông chùa báo hiếu ngân Lòng tôi rộn rã đến muôn phần Dâng hương lễ Phật cầu an mẹ Hồng thắm mầu hoa giữa thế nhân Chữ hiếu gương soi của Mục Kiều Dù là tự cổ vẫn hương yêu Gióng lên cảnh tỉnh hồi chuông mẹ Là tấm thảm hoa rạng chỉ điều Dưới bóng trăng thu giữa đỉnh trời Vu Lan thắng hội mãi đầy vơi Hoa hồng , hoa trắng đang mầu nhiệm Cho mỗi ai đang nghiệm thế đời Hạnh phúc là khi nhận sắc hoa Mẹ ơi ! ánh mắt cứ chan hòa Cháu con của mẹ đang hồi hướng Về hội Vu Lan - mẹ gấm hoa . |
THIÊN CẤM SƠN LÚC BÌNH MINH ... Buổi sáng sương còn lãng đãng bay Mà dường rưng rức gió rong tậy Khu rừng trầm xuống nhòa hư ảo Thiên Cấm Sơn về khắp đó đây Đường cánh cung vây kín mặt hồ Trầm tư dòng chảy giữa hư vô Hồi chuông vị ngã đang bung vỡ Tầng bậc công phu dáng giáo đồ Tượng Phật hoằng khai giữa thế đời Những là phổ độ khắp muôn nơi Chân dung lộng gió từ bi ấy Hồi hướng lạc phương những kiếp người Tầng tháp tiềm tàng xá lợi quang Trong sương ẩn hiện buổi đăng đàn Lung linh theo tiếng chuông khai hóa Nhuận sắc cây xanh mấy dặm ngàn Quần thể cư dân những mái nhà Im lìm trong buổi sớm sương pha Thiêng liêng phong cảnh đang thiền tịnh Nét đẹp chân như đẹp lụa là Huyền hoặc mầu trời những áng mây Mầu xanh ngọc bích cứ vơi đầy Giữa mùa chay tịnh thơ thanh thản Giọt xuống từng vần trong đắm say . |
Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
MỘT CÕI LỤC BÌNH ... Bắt nguồn từ ở Phù Tang Vòng xoay thế kỷ ngút ngàn gió sương Sắc mầu hoa vẫn tơ vương Đong đưa theo suốt chặng đường trăm năm Tím hồng pha lẫn đằm đằm Những chùm quang hợp dâu tằm dòng trôi Quê nghèo xứ Quảng sinh sôi Dòng sông Thu ấy pha phôi lục bình Biết bao những chuyến đăng trình Bờ ao đường đất cuộc tình bóng tre Cứ nghe trong gió se se Rung rinh dáng lá xum xoe nét tròn Mãi theo cuộc sống mỏi mòn Mầu xanh sũng ướt của non nước chờ Lãng du theo gió bấy giờ Chúc chen hoa lá bến bờ đầm ao Phút giây tản mạn dâng trào Giữa dòng trong đục chiêm bao sắc mầu Yên bình làng xóm bể dâu Dù trong nín lặng đồng thau vẫn là ... Họa hoằn những sợi gấm hoa Của miền quê nhớ thướt tha dáng kiều Dù không lẳng sắc mĩ miều Vẫn ong óc gợi muôn điều trong thơ . |
HÀNG DỪA Ở QUY NHƠN ... Cây dừa cắt lối phân ngôi Hướng đi cuộc sống tài bồi niềm vui Dưới trời nắng nhẹ ngậm ngùi Rọi vào dòng nước ngược xuôi gió về Sợi tơ đan dệt lê thê Lăn tăn lượn sóng bộn bề vào thu Núi ngàn chắn lối sương mù Mây sà vào đỉnh viễn du nẻo trời Mầu mây vũ tích đầy vơi Hoen mầu đen xám cạn lời ca dao Không gian lãng mạn cuộn trào Thời gian cô đọng nghiêng chao suối lòng Xa vời cuộc sống lặng trong Kéo đường nước phẳng từng dòng gió ru Xóm nhà loáng thoáng hư phù Dặm mờ sương khói bụi mù quan san Chợt nghe có tiếng tơ đàn Ru đưa từ lối dừa đang lặng thầm Hoang mơ vào cõi hồi âm Trong buồng tim ngạt nước đầm đưa hương Khúc tiêu ngày ấy tơ vương Nhập vai vào cuối chặng đường ruổi rong . |
BÌNH MINH TRÊN CÔN ĐẢO ... Bình minh trở giấc vào ngày Thầm trao chìa khóa vòng tay lặng thầm Bóng mờ kinh điển hòa âm Cái mầu cam nhạt ấy trầm tư duy Núi vươn ra biển thầm thì Làn mây lãng bạt lối đi bụi hồ Lắng lòng vào nét son tô Vào theo tiếng gió phân phô cạn lời Vầng dương se lạnh đầy vơi Giọt vàng xuống nước tiếng rơi khẽ khàng Con thuyền rẽ lối băng sang Cắt lên dòng nước miên man tơ thiều Sóng ngàn vỗ cánh trĩ triêu Êm đềm tiếng vọng ít nhiều xa đưa Phong du mái tóc bay dừa Phút giây lắng đọng như vừa chợt nghe Gió là là lạnh se se Chùng không gian xuống lối về ngàn khơi Bên bờ vắng lặng chơi vơi Cỏ cây lau lách bên trời quạnh hiu Cạn nguồn dòng chảy bao nhiêu Thì trang tình sử đắp nhiều cồn thơ Bình minh là cõi bấy giờ Cứ dìu dặt chảy cập bờ thuyền xưa Chút hồn lay gió nhẹ đưa Gót chân thanh thoát dặm mùa thu qua Phút giây giao ngộ mặn mà Chỉ trong trùng ngộ gấm hoa cuộc cờ Nhặt từng những sợi tóc tơ Níu bình minh lại nối bờ sông Tương . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)