Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016



VỌNG CẢNH CHIỀU PHAI ...

Mình gởi hồn theo phấn bụi hồng
Màu đen nhân thế vọng bên sông
Lung linh dòng nước xao làn sóng
Thủy động cơ chừ ! Anh nhớ không ?

Đồi lạnh cuối nguồn đứng thiện căn
Triền mây thấp xuống bóng tơ giăng
Trăm năm vọng cảnh về cung lạnh
Tuế nguyệt se soi dấu nhọc nhằn

Mây ở nền trời vân cẩu hoa
Thời gian dừng lại ánh huy tà
Nỗi niềm trầm tích về năm tháng
Của Huế bây giờ những thiết tha

Réo rắt đâu đây tiếng nguyệt cầm
Rung rinh khắc khoải nhạc hòa âm
Tiếng lòng mình cũng xao vây vướng
Xào xạc tình thơ nốt bổng trầm

Vọng Cảnh giờ đây hạ cuối chiều
Ấm vòng tay siết nhạc tương tiêu
Huế nằm cuối ngạn xuôi dòng nước
Mà nhớ tầm cao sóng vỗ triều ...




HUẾ MÙA HOA PHƯỢNG ...

NẮng ở lưng trời gọi Huế ơi !
Hôm nay bỗng nhớ một phương người
Đã từng ấm lạnh bao ngày của ...
Nay chợt trở về trong cạn vơi

Nhịp ấy là cầu sáu nhịp quen
Màu sơn giai điệu cũ cung Hằng
Từng vòng vạch nối cong mà nửa
Gót bước đi về nhớ quá chăng ?

Chiếc nón bài thơ cứ ngập ngừng
Bên đường ôm mái tóc rưng rưng
Chao ôi ! hình ảnh sao mà đẹp
Tà trắng đường cong - ấy quá chừng !

Ánh mắt dõi về để gởi trao
Hồn nhiên nhòa nhạt nếp long bào
Vành môi triều mộng son tươi sắc
Lộ dáng ngọc ngà trắng xiết bao

Vành nón cầm tay ngón búp măng
Chân dung vành vạnh tuổi tròn trăng
Huế ơi ! cứ nhớ mùa hoa phượng
Giữ mãi trong hồn không nói năng

Giờ viết tình thơ để lặng thầm
Bóng mây lãng đãng khoảng trời râm
Bên cầu dưới bóng hoa ngày ấy
Nồng ấm vòng tay vẹn sắt cầm

Để nước sông Hương cứ nghẹn ngào
Buổi về đan dệt tiếng thơ trao
Chuỗi ngày tiếp nối men tình cũ
Hai trái tim chung một cuộn trào .



Sương mù huyền ảo ở Dubai

BÓNG DÁNG THIÊN THÂU ...

Bách niên hay thiên tuế ?
Bóng hình ấy bây giờ
Nằm trong sương ảo mờ
Gieo nỗi niềm đan dệt

Không gian đằm mờ mịt
Hư ảo bóng hình xa
Gieo vào hồn thiết tha
Bên phương trời viễn xứ

Bóng đèn mờ cô lữ
Một điểm nhỏ rưng rưng
Gót bước đi cùng dừng
Nghe giọt thầm vẫy gọi

Thời gian như đang hỏi
Khoảnh khắc ấm vòng tay
Rắc từng giọt tơ bay
Để cạn nguồn trao gởi ...




 Sương mù huyền ảo ở Dubai

BÌNH MINH BIỂN LẠNH DUBAI ...

Bình minh khoảnh khắc Dubai 
Song hành gót bước men say hương tình 
Lớp sương se tím bên mình 
Lạnh miền biển cả phiêu sinh ảo mờ 
Dặm ngàn vạch nối tình thơ 
Lâu đài thời thượng giấc mơ bụi trần 
Màu vàng nơi ấy trong ngần 
Rõ vòng tròn lẳng nhỏ vầng dương xa 
Hồn nhiên gieo rắc tơ hoa 
Bên bờ biển lạnh hiên tòa diễm trang 
Lặng yên chưa tỉnh khúc đàn 
Nhân sinh lặn ngụp giấc hoang mơ còn 
Riêng mình thức giấc môi hôn 
Để nghe tiếng gió vào hồn âm ba 
Thấm dần nhụy vị hương xa 
Tiếng tơ đồng vọng mặn mà bình minh .

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016



NẮNG PHƠI MÀU VẪY GỌI ...

Giữa bờ biển của trời xa
Nắng rơi lọt thỏm gấm hoa sắc màu
Theo dòng nước chảy con tàu
Cất cao buồm ái đồng thau men tình
Cập bờ bến rộn nhân sinh
Nghe cây ru gió lung linh nắng vàng
Dưới vòm bóng mát dung nhan
Mái nhà phai sắc nhung trang lâu rồi
Lặng thầm tiếng nước xa trôi
Khẽ khàng lượn sóng đầy vơi giọt thềm
Lời anh đọng giữa tim em
Đan thêu giây phút nỗi niềm trao cho
Điệp trùng dãy núi tơ so
Màu sương lãng đãng hẹn hò bấy lâu
Dòng trôi thủy động cơ cầu
Thời gian đứng lại mái đầu kề nhau .



Chiem nguong canh dep huyen ao cua mua thu nuoc Anh

MÀU HOÀNG HÔN NGỌT MẬT ...

Hoàng hôn xóa ánh mặt trời 
Để em anh đến một nơi yên bình 
Nhạt nhòa bụi bặm ba sinh 
Ở đây riêng một cõi mình với nhau 
Vàng gieo hổ phách kín màu 
Thảo nguyên nín lặng giọt châu đằm đằm 
Bóng dài vạch nối âm thầm 
Bước đi dao dịch dấu dằm thời gian 
Vật , cây hư cấu tơ loan 
Nhẹ bay tiếng gió khẽ khàng qua môi 
Mây trầm xuống đỉnh xa xôi 
Sắc hoàng hôn cạn dòng trôi giao tình 
Nhạt nhòa bụi bặm ba sinh 
Mái đầu sương nhuộm song hành trắng phơi .


ÊM ĐỀM HÒN MỘNG ...

Không phải đầu tiên mà thứ nhất
Đi vào thế giới của mơ Tiên
Giọt sương rơi xuống theo tầng bậc
Đọng lại buồng tim lưỡng khúc phiên

Trên bến giang đầu đêm lạnh bóng
Kéo dài thời khắc muốn cùng nhau
Buổi mai thức dậy hồn cô đọng
Giây phút tím se tóc rối màu

Sợi nắng cơ hồ gieo ảo giác
Giữa miền tục gọi bóng hình Tiên
Mình tìm về để xua rong tảo
Giao cảm tình thơ vẹn ước nguyền

Núi đứng ảo mờ ngăn chắn lối
Như là Từ Thức của hằng khi
Lạc vào Bồng Đảo bên bờ Nhược
Không biết ngày về quên hướng đi

Xào xạc tiếng cây rừng quạnh vắng
Tay vòng khép kín ấm buồng tim
Em anh giữ mãi thời gian lặng
Để phút thỏa lòng vút cánh chim .