Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016

Những nhà thờ gỗ đẹp tinh xảo ở Na Uy

CÕI LẶNG TRẦM TƯ ...

Rời bỏ Oslo từ buổi ấy
Lối mòn cô quạnh sắc tà huy
Màu sơn đã xuống nhòa năm tháng
Để lại bao dòng mặn cố tri

Tầng bậc vươn lên góc cạnh hằn
Chuông hồi bát nhã hững hờ trăng
Núi rừng rêu tảo chia không ảnh
Mây trắng ôm cầm kín lối giăng

Nắng rọi cô liêu đọng bậc thềm
Lối về len lén gót chân êm
Hồn hoang lạc gió trôi vào cửa
Tạo khúc la trường thứ rối ren

Mình ở những nơi cạn đáy lòng
Giữa ngày anh có nhớ hay không ?
Cuối mùa hạ ấy chân trời ấy
Ở tận phương Tây ấm bụi hồng

Gió lại lung linh lay đỉnh tháp
Nét xưa tàn lụi đến bao giờ ?
Mình về lạc lỏng trời khoe hạ
Viết lại muôn triều ý vị thơ ...





BA DÒNG THÁC LỤA ...

Ba dải lụa trôi trắng cánh rừng
Hòa vào dòng nước lạnh rưng rưng
Tiếng khua tung bắn căng bong bóng
Trôi dạt vào thềm cát bỗng dưng ...

Là sự bỗng dưng để nghẹn lòng
Nắng soi từng sợi nắng tơ trong
Nhuộm lên triền lá hồn du mộng
Sương khói vơi đầy nốt nhạc rong

Lưu lạc bóng dừa nắng đọng nghiêng
Lặng trôi vào cõi lạnh am thiền
Mây trời rải rác bay tơ sợi
Vây vướng non ngàn rắc khí thiêng

Đứng ở bờ xanh hướng mặt trời
Nghe ba dòng thác đổ không ngơi
Giữa mùa chay tịnh nâng tầng bậc
Giai điệu tình thơ vây kín lời

Có phải cõi thiêng phối vị hương
Tăng thêm thi vị cuối cung đường
Cảm giao đậm đặc tình âm vận
Nồng ấm vòng tay xóa nhiễu nhương ...


Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

10 khung cảnh tuyệt vời ở Hà Giang

BỜ THIÊNG QUÊN LÃNG ...

Màu nắng soi ơi ! sắc ảo huyền
Ở trên xứ sở đã thiên niên
Thấm nhuần châu mặc mà phong tống
Góc cạnh đường ngôi rót thủy tuyền

Đứng ở bên đồi mẫu đỉnh chung
Gió bay tầng bậc nếp lai trùng
Đường vân kiến trúc xưa huyền hoặc
Ôm mối tơ vò tiểu cố cung

Huyền thoại hay là biện chứng đây ?
Vẫn còn lãng đãng vị men say
Lâu đài tiếng phách hồn vân mộng
Nuối tiếc dường như lại những ngày

Những bóng phong tùng thẳng lẻ loi
Gió lay giai điệu cảm quan hoài
Ngả hồn râm mát vào nương rẫy
Màu của bazan cũng cọc còi

Ở cuối cung đường mây luyến non
Khói sương gieo hạt vị sinh tồn
Con đường lối rẽ về đâu đó
Hồ dễ cùng ai đếm lối mòn

Sự sống bên kia cũng ngầm ngùi
Bên thềm bóng dáng vắng dòng xuôi
Mái nhà phơi nắng mưa tần tảo
Se lạnh lòng ai những đổi dời

Một phút chạnh lòng trang cảo ghi
Chân dung dinh thự của từ khi
Rắc màu hoang phế mà thao thức
Cho những bàn chân lãm bấc chì .



10 khung cảnh tuyệt vời ở Hà Giang

SƯƠNG KHÓI NƠI ĐÂY ...

Khói sương lãng đãng tơ hoa
Ngày về giao cảm thiết tha khung trời
Nắng mai vào hạ nín lời
Rắc gieo tình khúc mọc mời buồng tim
Cơ hồ dòng chảy lặng im
Bụi bay chay tịnh nẻo tìm chân như
Trải lòng chọn thực bỏ hư
Giao niềm thanh thản cung từ trắng trong
Theo con đường nhỏ nếp cong
Hanh hao trong nắng để lòng vô tư
Núi rừng se lạnh thiền cư
Mái nhà tranh nhỏ có từ thời nao ?
Bên sườn đá rắc xôn xao
Tiếng rơi hạt lạnh vẫy chào xa khơi .



mot-so-hinh-anh-ve-cafe-cuc-bac-va-lo-lo-chai-8

HAI SẮC BIÊN KHU ...

Phân ngôi qua mấy thăng trầm
Con đường sợi chỉ mà tầm thiên thâu
Nắng soi màu sắc cơ cầu
Thềm vương màu cỏ dãi dầu thời gian
Hai bên từ thuở hồng hoang
Bây giờ vực dậy mốc sang trang rồi
Khói sương của một đỉnh trời
Dưới màu mây mỏng xa khơi rắc tần
Khẽ khàng của những bước chân
Quạnh hiu theo nắng trong ngần lối đi
Tồn sinh tiếng gọi từ quy
Của ngàn năm trước chu kỳ ngàn năm
Cùng về cuối nẻo xa xăm
Hồn du lữ mộng đằm đằm niềm riêng .

mot-so-hinh-anh-ve-cafe-cuc-bac-va-lo-lo-chai-7


SẮC RIÊNG MỘT CÕI ...

Con đường đất nhỏ phiêu nhiên 
Đan thanh mà rộn những phiên khúc lòng 
Giữa miền khô khốc nắng rong 
Đầu mùa hạ trắng ngoài song viễn hồ 
Tre già lá rụng lô nhô 
Bay theo đợt gió giữa vô ngã ngày 
Không là một buổi hôm nay 
Trải dài năm tháng vòng tay ấm nồng 
Vứt đi cái sắc cái không 
Để nghe hơi thở bên đồng thản nhiên 
Và nhìn dáng đứng cô miên 
Bóng cây trụi lá rắc duyên cạn bờ 
Tầm nhìn sương khói tình thơ 
Phiếu màu non núi huyền mơ dặm ngàn 
Bên trời cao rộng thênh thang 
Phút giây hồn hậu cung đàn cảm giao 
Cho dù vấy vướng âm hao 
Vẫn là hạt bụi vẫy chào vào đêm 
Trắng mây bay lọt qua thềm 
Mùa Lô Lô Chải mượt mềm tình thơ 
Đầu sông cho đến cuối bờ 
Con đường duy nhất niềm mơ ban đầu .

polyad

THỨC DẬY MỘT CHÂN TRỜI ...

Đã đến lúc không còn trong trầm tích
Tính phong hồ mã hóa bụi thời gian
Lối đi riêng khai lối dọc triền ngang
Để phổ quát nỗi niềm qua lữ thứ

Một công đoạn lặng thầm giờ bung vỡ
Đỉnh Bà Nà hiệu ứng buổi vươn xa
Không những là lưu giữ vạn loài hoa
Mà còn có - tất nhiên là vô kể

Người đến đây mọi chân dung ước lệ
Gót ngàn phương gởi gấm một lưu tình
Tiếng chuông ngân thiền tự dặm đài kinh
Lung lay gió những nét cong cổ tích

Sự kiến trúc xa vời thời cô tịch
Thay đổi bằng đỉnh tháp trắng ngà mây
Chuông giáo đường đánh thức vạn cơn say
Lãng bạt gió chao nghiêng tòa biệt thự

Lâu đài cũ phong rêu mùa phiêu lữ
Chỉ họa hoằn đâu đó tiếng so dây
Nhớ khôn nguôi những tình tiết vơi đầy
Chương đài ủ sợi men nồng Liễu truyện

Hãy về đây nghe Bà Nà lưu luyến
Mọi bàn chân đều có thể cạn nguồn
Dưới trời mây ánh nắng hạ tơ buông
Điểm xuyết lại chân trời không say ngủ

Nhìn tất cả cuối lộ trình phong vũ
Điểm tình thơ mang xúc cảm vơi đầy
Đã trải dài cho đến mãi hôm nay
Thanh thản gót trắng trong tình ghép vận .