BÊN NHÀNH HOA MẬN ...Hai mái tóc của một thời thơ dại Trong gió hiu hiu từng sợi mượt mềm Ánh mắt phân dòng hai lối ru êm Và khuôn mặt căng tròn lên dấu ái Mầu sắc vùng cao mầu hoa hoang dại Đang âm thầm ẩn khuất một mầu riêng Vẫn đan thanh giữa rừng núi thiên nhiên Mà dìu dặt tơ đàn gieo từng nốt Nụ cười đẹp không thể nào mai một Sự ngây thơ mộc mạc tặng cho đời Tiếng nói thì thầm theo nốt tơ rơi Như ấm lại tình yêu thương cập nhật Những bàn tay ngón búp mặng chân chất Víu lên cành hoa mận bước đi nương Khung cảnh chơi vơi huyền ảo hơi sương Mà thẫm nét giữa núi rừng vang vọng Sự cưu mang một nghĩa tình cháy bỏng Tuổi thơ nào không chắt mót dành cho Không tư duy mà chuyên chở con đò Hướng về bến tròn chu kỳ tình tự Hoa mận trắng họa hoằn thôi phiêu lữ Mà cạn nguồn họa tiết ấy hoằng khai Để bức tranh thêm đẹp một hình hài Búp măng nụ là tiềm năng bất biến Vành môi phớt cái mầu hồng vương miện Tháng ngày ươm trong đó rất xa xôi Mà tất nhiên làm bật dậy phương trời Đang lụa gấm cho mép bờ du khảo Sự trăn trở để vo tròn diện mạo Hướng tồn sinh trong vô thức tầm nhìn Mà ngỡ ngàng giây phút mặn buồng tim Hương hoa nụ đang thoáng bay trong gió .
NƯƠNG CHIỀU TÂY BẮC ...Theo bước thời gian vào hiện tại Cho tròn hột lạc lúa vàng ươm Nấc thang từng bậc vây quan tái Như chuỗi lưu ly trộn sắc cườm Dưới nắng hanh hao mà khắc khoải Chiều vương từng sợi lạc tơ mềm Loang đi mầu trắng bay lam khói Một chút tơ lòng sũng ướt thêm Lạc lỏng mái nhà đang xét nét Im lìm rả rích những đường tơ Nắng soi nhè nhẹ rong mầu sắc Theo bậc thang đi khói thoảng mờ Cũng có mầu xanh gieo rải rác Đường lên hình ảnh gót chân đi Thoảng nghe trong gió rơi xào xạc Hạt thóc vàng ươm rắc bấc chì Đúc kết nên dòng bay trưởng thứ Chiều nương trôi chảy một dòng sông Dòng sông của nắng nơi phương xứ Nồng ấm vòng tay nghĩa sắt đồng .
TRONG NẮNG MAI ...Như giọt mật vàng loang kín chỗ Nên không phân cách được không gian Vầng dương nhòa nhạt và hư ảo Làm tím buồng tim mấy dặm ngàn Mặt nước hoang sơ mầu khuếch tán Vào dòng sương khói khép từng li Để trong nghệ thuật rơi từng mảng Vào ngập buồng tim gót cố tri Sườn núi mơ hồ trong ẩn khuất Vô tình trầm mặc những tư duy Dáng mây xuống thấp dường rưng rức Âm điệu vào thơ phút hẹn kỳ Mẻ lưới đường vân thêu nét bút Vào tranh thủy mặc phải nên chăng ?Buổi hoa tiên cảo trong đồ họa Vào nắng ban mai lộng vẻ Hằng Vóc dáng cần lao thêm chấm phá Vào dòng phiên bản cuộc thiên niên Quê hương chiếc nón như đang tỏa ...Làm đẹp đường bay đến cuối miền Lặng đứng chiếc xuồng câm ánh sắc Của từ cái thuở cắt ranh ngôi Nửa theo về biển trời xanh ngắt Gác mái buông tay đẹp dáng ngồi Những bóng cây vươn cành trụi lá Mơ hồ như đặt mỗi phần riêng Họa hoằn mà dệt lên êm ả Rắc phấn vào thêm nhụy tịnh thiền Mờ ảo huyền mơ nhòa ánh nắng Sóng chao từng sợi sáng đài gương Nét quê vẫn nhịp lên văng vẳng Một khúc tơ mành thoảng khói sương
BÊN DÒNG LAU LÁCH ...Dìu dặt không gian ngọt mượt mềm Giữa miền thôn dã một ngày thêm Bước chân nhàn tản hồn du mộng Để lại trăm chiều nồng ấm tim Trắng toát mầu lau một khoảng trời Như dường bung vỡ nét tơ phơi Nắng ru rong nhẹ trong làn gió Mái tóc học trò huyền ảo trôi Và nước trên dòng xao xác theo Nghiêng chao lượn sóng lắc tay chèo Trên xuồng tư tưởng ngây thơ tỏ Tà trắng đường cong căng chỉ thêu Chiếc nón ôm che nửa mái đầu Tóc huyền từng sợi chảy qua bâu Khuôn trăng đầy đặn hong trong nắng Giao cảm bên dòng luyến bắt nhau Rõ một không gian lứa tuổi tiên Ngây thơ hồn hậu giữa hoang miền Làm trong suốt cả vùng sông nước Thảng hoặc đan chen một chút thiền Tích cóp vào trong nhật ký thơ Cạn nguồn rong ruổi ngát đôi bờ Hòa lòng vào để âm vần đẹp Nồng ấm tơ lòng đẹp ước mơ Trong gió cũng nghe được phút giây Ru rong từng đợt nước sông đầy Chiếc xuồng tơ liễu chao theo sóng Giây phút ngàn vàng hương tỏa bay ...
CŨNG LÀ RẤT HUẾ ...Sông Hương của thi ca và quý phái Cứ nhạt nhòa thêu dệt ở văn chương Mà ở đây phác thảo một cung đường Sự tần tảo của cội nguồn tồn tại Mặc dù có tiếng tơ đồng vẳng lại Nhịp mái nhì , mái đẩy rất xa xôi Tiếng nước trong veo dìu dặt dòng trôi Đã tích lũy theo chiều dài nhã nhạc Sự đan thanh mà bổng trầm lâu các Chiếc nón quê hương lặng lẽ cọc còi Sự xác xơ bung vỡ để gương soi Trong khoảnh khắc , thu ba chiều ánh sáng Thịt bắp vai u , bàn tay khuếch tán Sự sinh tồn cho trang sử Việt Nam Mẻ lưới trôi theo dòng nước chỉ cam Lượn mặt sóng như dòng thêu tơ lụa Bọt nước hình thành rộn ràng nhảy múa Theo vòng xoay mở rộng một chu kỳ Kinh thành ngày xưa rộn rã từ khi ...Đang âm vọng sau bóng đen khuya khoắc Thao tác cần lao nhẹ nhàng khoan nhặt Trôi theo dòng theo chiều hướng bình sinh Mà đương nhiên chứ không phải vô tình Đã lành lặn nên mầu tranh thủy mặc Và âm vận cũng cài lên cân nhắc Để hài hòa tiết tấu tứ hàn lâm Dòng nước Hương Giang còn mãi trong ngần Mang theo cả chân dung này - rất Huế Bất cứ đâu để gọi là có thể Đưa linh hồn quê mẹ giữa hồn thiêngVà gấm hoa vào ngôn ngữ hịch truyền Hình chữ S , ngàn năm ngời trang sử .
NHƯ CỦA CA DAO ...Lời ru của mẹ xưa trôi Buổi trưa trên võng vãn hồi tầm tay Bổng trầm theo gió xa bay Hồn quê mộc mạc hôm nay lại về Mầu trời mây gọi hồn quê Sụt sùi từng sợi thắt se tâm hồn Mầu xanh rả rích chân non Cứ sương khói nhuộm vuông tròn cảnh quan Giữa lặng im mà rộn ràng Âm thanh của gió vô vàn tư lương Trải ra vào giữa vô thường Thửa bờ ruộng của cố hương Hồng Bàng Nét xanh là vết dầu loang Bàn chân tần tảo xuyên ngang mép bờ Mái tranh đầy ắp nguồn thơ Những chiều phong nhụy bếp mờ khói lan Nhấp nhô cây thấp đài trang Duyên thầm cho kiểng nẻo đàng ru thơ Bóng cây đứng cách bụi bờ Ngả nghiêng nét vẽ lên tờ hoa tiên Cành vương góc cạnh ngoan hiền Đang phong thu hết giữa miền tĩnh không Những ngày lỏng phím xa trông Đường quê rực sáng tơ đồng bủa vây Lời ru của mẹ vơi đầy Vở lòng từ thuở hương say độ nào Lạc loài như giữa chiêm bao Dáng quê cô đọng nguồn đào thang âm Gót chân lặng lẽ nín câm Mà đang bung vỡ mối tằm kéo tơ Thoạt về có tiếng hò ơ ... Hình như cũng lạc cuộc cờ hôm nay Ngôn từ đã hết có hay ?Dáng quê là đó một ngày lãng du Theo trong hơi gió hư phù Tiếng chim tình sử đang gù kín trang .
LẶNG LẼ CÁT TIÊN ...Nghe hơi gió thì thầm trong hoang lạnh Và khẽ khàng của tiếng lá khô rơi Con đường đi vào hun hút xa khơi Dưới ánh nắng lách luồn qua kẽ lá Những giọng kêu của những loài chim lạ Gọi bạn tình mang âm hưởng chơi vơi Em trải lòng vào ngoại cảnh anh ơi ! Để tận hưởng hương lòng anh nồng ấm Cách thành phố chặng đường không xa lắm Mà cơ hồ mình đang ở vời xa Những thanh âm đang luyến kết giao thoa Như cô đọng vào băng tần ghép vận Giữa không gian mà vô tình hựu tấn Những tơ dòng ngọt mật ngập buồng tim Vườn Eden đâu có phải mong tìm Mà hiện hữu rừng Cát Tiên một buổi Vạch nối kéo dài thời gian rong ruổi Nghe rừng xanh trở lá buổi giao mùa Cây cỏ bên đường chen chúc se sua Đã phác thảo nặng đầy bao tứ vận Em và anh gác đi thời lận đận Bước nhọc nhằn tìm giây phút yên nhiên Âm vận giao bôi địa giới Cát Tiên Có tất cả từ muôn nơi dồn lại Thế giới thênh thang bụi mờ quan tái Mà nặng lòng trong giây phút giao thơ Thanh thản buồng tim lấy được tay rờ Những khoảnh khắc dễ chừng là hữu hạnh .