Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013


 
This image has been resized. The original image is 680 x 444.


NẮNG SỚM ...

Ta viết lên đây một lời cảm tạ 
Vô hình dung mà cũng rất nhiệm mầu 
Của bàn tay hệ thống tận cùng sâu 
Từ phiếm định nhưng vô cùng chân thật 


Ánh nắng xuyên vẽ vời trên mặt đất 
Kỳ hà hình mà lại rất phong thu 
Rẽ quạt chia từng giọt nhỏ sương mù 
Man mác hiện ảo mờ và lãng mạn 


Ruộng bậc thang mạ còn non mềm dáng 
Đang lung lay trong gió nhẹ ban mai 
Thiếu nữ đi trên bờ cỏ dấu hài 
Như cái thuở trẻ còn mê cổ tích 


Nhà truyền thống sương còn rơi nhịp phách 
Cứ lung linh trong ấy giọt lưu ly 
Để nghe thông vạn thuở cứ thầm thì 
Cái âm khúc êm đềm vang hoài cổ 


Trời nặng sắc sương mây vần loang lổ 
Ánh triêu dương nặng nhọc rọi âm thầm 
Buổi mai vàng vắng vẻ lặp thanh âm 
Là cô tịch là quạnh hiu từ ấy ...


Song vẫn đẹp những gì tầm mắt thấy 
Đỉnh cao ơi ! chắc còn lạnh bước chân 
Thảng hoặc thôi trong giây phút định thần 
Đầu cuộc lữ mở màn ngày du khảo 


Sương sũng ướt nếp mòn trên vai áo 
Tính phong trần giấy bút mặn mà thơ 
Đan chen nhau tỷ lệ ấy từng giờ 
Để nghe ngóng hồn quê hương vẫy gọi 


Ngược chiều đi giữa nắng tia chiếu rọi 
Lặng thầm nhau mà nồng ấm buồng tim 
Vẳng từ xa vọng lại tiếng loài chim 
Đang vỗ cánh khẽ khàng chào ngày mới .

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013


 
Hình ảnh


RỪNG NÚI ...

Một dáng cây đứng bên dòng suối cạn 
Giữa thiên nhiên trầm lắng góp hai bờ 
Giữa một ngày không nắng dệt thềm thơ 
Thành hoa gấm cho quê miền thanh tú 


Gót bước xa xôi êm đềm giọt lữ 
Gởi vào dòng nước trắng giọt trên cao 
Rất nhỏ mà thì chỉ vọng rì rào 
Mà một thuở gọi tiếng reo của suối 


Trải một thời mềm gót chân rong ruổi 
Nhìn chênh vênh những bậc đá phơi mình 
Nửa dưới dòng nửa trên cạn vô minh 
Mặc gót bước mặc chiều phong xô đẩy 


Cây cứ vươn lên mầu xanh run rẩy 
Theo từng cơn gió thổi buổi giao mùa 
Chút mầu trời đục trắng chỉ phân bua 
Cho giây phút mây về từ cuối bể 


Tiếng lá khô rơi âm thầm - ước lệ 
Cho vòng xoay tròn trĩnh của hành tinh 
Và cũng cho nồng ấm một lộ trình 
Có tiếng gọi bờ môi hẹn hò từ ấy 


Đã ngụp lặn mọi chiều dài nương rẫy 
Và ruổi rong trên khắp nẻo sông hồ 
Mà bây giờ mầu sắc của hong khô 
Đang trở thức cho một mùa hạ cuối .

 
Hình ảnh

SÁNG TINH MƠ...

Mây vũ tích đang sà vào đỉnh núi 
Và gần như cũng muốn để ôm hôn 
Dòng nước đầu thu gợn gió ru rong 
Cho ấm lại cái phong thanh yên lặng 

Cây cỏ không xanh hanh hao mầu nắng 
Những dáng hình phong nhụy ướp nên thơ 
Triền đất nhô ra kết cấu bến bờ 
Để dòng nước xuôi theo chiều mong đợi 

Núi ở bên kia ngoài tầm tay với 
Vô hình dung tồn tại sự cách lòng 
Cứ thị thiền bên mặt nước xa trông 
Đang ru gió sóng lăn tăn thêu dệt 

Sự ấm áp chưa một lần chấm hết 
Vừa trong mây vừa trong nắng âm thầm 
Và vừa trong cây cỏ để hòa âm 
Cho phong cảnh gần đầu thu gợi nhớ ...

Cái nghĩa dâu tằm coi là nặng nợ 
Để tình thơ ngày ấy bước lên ngôi 
Và hôm nay lãng bạt giữa dòng trôi 
Nhìn bối cảnh buổi sáng quê đằm thắm 

Đường khổ nhọc nên tròn vòng tay nắm 
Gót bước hằn lên rõ dấu hẹn thề 
Giữa êm đềm và giữa của đam mê 
Cùng thai nghén những âm vần tương tác 

Cùng nhìn nhau đã vọng về điệu hát 
Từ thiên thu cô đọng giữa hai bờ 
Mái tóc phong sương dấu cộng bài thơ 
Hiệu ứng bình phương là hai bán kính .

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Hình ảnh

Bốn năm dòng chảy cũng chưa lâu 
Mà vẫn nghiễm nhiên bắc nhịp cầu 
Cho mọi bước chân từ mọi hướng 
Sang sông - cùng nhả ngọc phun châu 


Qua thơ cứ nặng gót thời gian 
Hợp tấu dòng trôi để chặng đàng 
Tươi nở những mầu hoa vĩnh cửu 
Lặng thầm mà kiều mị dung nhan 


Cho nhau mỏng mảnh chút lòng thôi 
Và chút yêu thương trải lối đời 
Những cảnh mặn lòng ngoài thế cuộc 
Viết lên thắp sáng một chân trời 


Buồng tim không chứa bụi trần ai 
Trong sáng thanh cao thẳng gót hài 
Tất cả hằn lên bao khuôn mặt 
Rỡ ràng dặm liễu với ngàn mai 


Cùng chung họp bến nước trường giang 
Tinh khiết dòng trôi những trái hoàn 
Thanh thản hồn nhiên và sáng lạn
Nụ cười mọng đỏ nét hương quang 


Có gì so sánh được bằng đây 
Bắt nhịp Thi Đàn tay nắm tay 
Điểm xuyết cho từng giây phút đẹp 
Dựng lên đỉnh tháp vẹn bao ngày 


Bốn năm dòng chảy cũng chưa lâu 
Hãy cứ dài thêm một nhịp cầu 
Bằng những lời thơ và nét viết 
Nguyện rằng tồn tại mãi chiều sâu .

 
Hình ảnh


VẠN PHẬT QUANG - ĐẠI TÒNG LÂM .

Tọa lạc trong nhiều bóng mát cây 
Vạn Phật Quang tự ở nơi đây 
Mái cong thiền tịnh phơi trong nắng 
Ngầm chứa bao dung những nặng đầy 


Yên tịnh mà như rất vẻ vang 
Cái thiêng liêng ấy của trăm ngàn 
Tiếng chuông hồi hướng hào quang Phật 
Lặng lẽ trôi theo những chặng đàng 


Một buổi dừng đây để gởi tâm 
Giữa mùa chay tịnh giữa thăng trầm 
Phút giây cô đọng lòng chân thiện 
Gội rửa tâm hồn đón phước âm 


Tầng bậc đi lên như xóa đi 
Nổi lòng ân oán với sầu bi 
Lắng nghe tràng hạt lần tay nhẹ 
Theo tiếng kinh cầu nhịp trí tri 


Khoảnh khắc mà thôi nhưng rất là 
Trong veo thanh thản đã chan hòa 
Lối về cảm thấy lòng xao xuyến 
Vạn Phật Quang ngày - mấy gấm hoa .

 
Hình ảnh


SUỐI VÀNG , SUỐI BẠC ...

Ta nhớ Dankia một chặng đàng 
Quanh co uốn éo vóc đài trang 
Của cô sơn nữ mầu hoa áo 
Thổ cẩm trăm năm ướp suối vàng 


Ở cạnh bên hồ một thảo sinh 
Nhỏ thôi mà cũng rất an bình 
Cái mầu xanh nõn loang mầu nắng 
Như thắp thêm lên ánh trúc quỳnh 


Và nước trong hồ không lắng trong 
Như vương nơi ấy những tơ lòng 
Từ ngày xưa đó còn đây mãi 
Những gót chân về rộn ruổi rong 


Nắng rọi từ mây rẽ quạt xuyên
In lên rừng núi sắc ngoan hiền 
Vì ngây thơ quá mầu vàng ấy 
Của cái thơ mà cũng cái duyên 


Bờ nước nặng đầy một dáng quê 
Tháng năm hằn dấu bước chân về 
Bây giờ lắng đọng vào hư ảo 
Như rắc vào tim những đắm mê 


Viết dưới ngày mây vướng nắng vàng 
Cho hồn ấm lại giữa phong quang 
Ngày xưa góp lại vào trang giấy 
Cùng với hôm nay để ngỡ ngàng .

 
Hình ảnh

VẺ ĐẸP LÀNG CÙ LẦN ...

Chiều dài khám phá chẳng ngừng trôi 
Cái đẹp thiên nhiên của khoảng trời 
Đà Lạt biết bao là quyến rũ 
Gót chân du khách ở muôn nơi 


Hoang sơ vóc dáng của đơn sơ 
Mà vẫn hong lên cả bến bờ 
Có núi , có hồ , hoa cỏ dại ...
Vẽ lên khung cảnh rất nên thơ 


Loài hoa vương sắc tím bên vàng 
Trong nắng ru lòng những chứa chan 
Từ ấy mang theo bao vị nhụy 
Âm thầm trong gió điểm dung nhan 


Mái nhà ấm cúng của nhàn du 
Thiền tịnh êm đềm vọng cõi tu 
Lưng dựa vào cây xanh ngát lá 
Tơ đàn dìu dặt khúc vi vu 


Nước hồ gió gợn sóng lăn tăn 
Lãng mạn theo thơ vút cánh bằng 
Về với chân mây và mặt nước 
Những đêm vành vạnh một vầng trăng 


Đan thanh mà cũng rất thêu đan 
Hoa gấm thêm cho suốt chặng đàng 
Rong ruổi dặt dìu và khám phá 
Điểm hồng cho cái đẹp giang san .