VÙNG SÁNG PHÍA SAU . Trời phát sáng cho ngàn sao mờ nhạt Sắc mầu xanh phỉ thúy lụa là rơi Chùng không gian sự tĩnh lặng chơi vơi Phút chiêm nghiệm sự vô cùng tạo hóa Cây độc lập vươn cao xanh tàng lá Nét diễm kiều dừng lại trải không gian Bờ cát lặng im mờ tỏ cung đàn Đang hội nhập trên toang mầu thủy mặc Lấp lánh xa xôi sao trời dày đặc Dễ chừng như đâu đó những tia nhìn Sự ảo mờ sự phát sáng lung linh Làm bật dậy chân dung mầu phỉ thúy Đem vào thơ không gian đầy hương nhụy Để khâm hoài cho tận đến mai sau Và tình thơ góp nhặt lúc bên nhau Thêm nồng ấm cho thời gian rong ruổi ... |
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
HƯƠNG CHIỀU ... Sắc ngọc trải đầy khắp núi sông Xa khơi huyền ảo nhuộm vân mồng Không gian chậm lại liêu trai truyện Dệt những đường tơ đẹp mặn nồng Sương khói ôm nhau dải lụa chiều Vơi đầy dáng núi ướt dương chiêu Tà huy len lén rơi từng giọt Thành những đường hoa gợn sóng triều Thấp thoáng thôn trang ẩn lặng thầm Tồn sinh cuộc sống của ngàn năm Trên toang thủy mặc không ngày tháng Lịm ngọt hương quê kiếp kén tằm Và những dáng cây của ấp yêu Trầm tư trong ấy những tơ thiều Sợi từng điểm nhấn trong huyền ảo Như đã hằn lên nét lệ kiều Đan dệt biết bao chỉ trữ tình Bên lòng loại bỏ mộng ba sinh Để cho hữu hạnh mềm vai áo Tròn ấm vòng tay gối lộ trình Biết mấy là thơ chảy ngập dòng Dưới tầm cứ lắc để mà đong Dường như chúc diễm mầu sương khói Để sáng đường tơ phút mặn lòng Cũng một tâm hồn giữa thế nhân Lối đi từng lúc mãi trong ngần Thiên nhiên hạnh ngộ cho giai điệu Tròn một tình thơ rạng các lân |
CHIỀU CỦA BIỂN ... Mây hoạt họa cho chân dung kỳ ảo Nước và trời tao ngộ cuối chân mây Không gian chừng như chắp cánh thoảng bay Cho sinh động và trữ tình phong cảnh Dừa khẳng khiu vươn lên trong hơi lạnh Lá buông chiều từng lọn tóc vi vu Gió mơn man theo điệp khúc lãng du Từ tĩnh lặng ngát lên bao cung bậc Dáng đá kỳ hà phân ngôi cao thấp Đã trở thành quần thể của hoang sơ Phút thiền không như lấy được tay rờ Lòng vị ngã đã chìm vào vô ngã Sóng ập vào bờ ôm lên dáng đá Bọt trắng thành dòng chảy của loài hoa Thấp thoáng trong mây ở cuối mờ xa Một dáng núi kéo dài chân trời ảo ... Nặng hành trang đã gần mòn vai áo Mỗi bước đường chuyên chở những đầy vơi Viết thành thơ để làm đẹp trang đời Cái vị nhụy quê hương luôn tỏa ngát . |
Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013
NHỮNG BÓNG HÌNH TẦN TẢO ... Đã qua rồi cuộc hành trình di trú Bầu trời cao xanh ấm gợn làn mây Những đôi chân chắc mót dáng cao gầy Cứ thang bậc trong phù sa tần tảo Không gian lặng của những ngày tạnh ráo Cuối chân non một mầu sắc an bình Dòng chảy qua đi bờ cát hồi sinh Đang loáng thoáng cái mầu cam sâm sẫm Phù sa cạn tỏa lên mùi âm ấm Chủng loại thủy sinh đồng loạt sinh sôi Ánh mắt hoằng khai bừng sáng khúc nôi Đàn sếu gọi cho nhau niềm vui mới Dáng núi vươn ra ngoài tầm tay với Tạo không gian cái thanh sắc ôn hòa Đôi mắt dõi về tận cuối trời xa Như thấp thoáng sườn non dòng nước chảy Im lặng xa khơi vô tình khơi dậy Tiếng tơ lòng đón bắt một hồi âm Khe khẽ mà như len lén thì thầm Tiếng nước vọng qua bờ môi rúc rỉa Sự ngọt lịm vang lên từ nhiều phía Mềm chân dung một mầu sắc chan hòa Sếu khoan thai thêu dệt phút gấm hoa Cho đất nước kết thêm dòng cẩm tú . |
LỐI ĐÁ ĐI VỀ ... Đá nằm xếp lối hướng đào nguyên Róc rách bên tai tiếng suối truyền Âm vận ngàn đời không chuyển dịch Mỏi mòn năm tháng giữa rừng thiêng Bóng cây rậm rạp một mầu xanh Trong gió dường nghe gót lữ hành Những buổi nắng râm và gió nhẹ Tìm về giao cảm dệt tơ tranh Chút trời xám nhạt lắng như thơ Cộng với không gian bước lặng lờ Bậc đá thềm ngồi như phát thảo Chuỗi ngày dã ngoại - đẹp trong mơ Trăm năm dừng lại một trời riêng Dáng đá cổ sơ lạc ước nguyền Âm hưởng tiếng lòng bao khắc khoải Từ lâu đan dệt lại tiền duyên Đây thơ gởi gắm phút hòa âm Từng nhịp tim rung rộn khúc cầm Yên tĩnh cơ hồ như đọng lại Một ngày nặng trĩu khối đồng tâm Rừng ơi ! lối đá suối thanh tuyền Ấm dáng ngồi đây thế giới riêng Đã rót cạn nguồn hương thạch thảo Cài vào tâm thức phím triền miên ... |
SƯƠNG XUỐNG MẶT HỒ ... Sương phủ không gian sắc ảo mờ Dễ chừng lật lại mấy trang thơ Cổ phong có thể là phong cảo Trầm xuống mặt hồ cạn giấc mơ Cây đứng dáng gầy nét thủy tiên Trong tranh thủy mặc thuở càn nguyên Ru rong theo gió lăn vào nước Cái đẹp vào khung hậu khoáng tiền Trôi nổi trên dòng kiếm thủy sinh Hợp đoàn quần thể xiết bao tình Uyên ương vóc dáng sao gần giống Bút thảo ngày xưa sáng trúc quỳnh Cỏ cũng vươn lên đẫm ướt sương Không là nguyệt thẹn với hoa nhường Mà là tiếp tuyến cho văn ngữ Một buổi thành song gót cạn đường Bên ấy cơ hồ thế giới êm Trầm tư trong sợi tóc sương mềm Tuyệt không có chút gì lay động Chỉ lặng chân sương xóa cấp thềm Như khoác không gian chiếc áo thiền Để vào cõi tịnh đến cô miên Lắng lòng viết hết dòng giao cảm Một buổi dừng chân đến cuối miền . |
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
CÂY ĐU ĐỦ LẠ KỲ ... Chỉ nhìn thấy như là trong cổ tích Hiện tượng này dường có một lần thôi Những trái tươi buông thỏng giữa chơi vơi Mà nhiên hậu chưa bao giờ đã có Hai ngọn vươn lên bao ngày nắng gió Mảnh khảnh thôi mà cũng rất kiêu kỳ Những lá mầu vàng rủ xuống từ khi ... Cái nắng nhuộm xô bồ và hiu hắt Bàn tay mẹ quê , đưa lên đón bắt Sự vui mừng tròn vành nón quê hương Mộc mạc mà thôi ở giữa đời thường Mà nặng trĩu những âm vần nắn nót Mầu xanh lá cây miệt vườn tươi tốt Đang râm ran trong ấy giọng môi cười Đu đủ ơi ! viết lại hết nguồn vui Khi cái dáng được coi là kỳ lạ ... |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)