MỘT SẮC BIỂN TRỜI ...
Chiều thu nhuộm một mầu loang hổ phách Đậm và mềm sũng ướt một chân dung Trong như mơ của điệp điệp , trùng trùng Cái phấn bụi của tự nhiên vân ảnh Đàn chim lạ cơ hồ giờ nghỉ cánh Bước bông đùa trên thềm cát hoang mơ Sóng nước trôi đi lãng đãng xô bờ Làm phẳng sáng in bóng chiều vàng mật Rặng đồi đen kéo chiều dài mộc mạc Từ ngàn xưa làm thành lũy đôi bờ Cắt phân ngôi trời và nước ru tơ Đan dệt thành tấm thảm vàng hoa gấm Cả không gian ngát lên mùi nồng ấm Và hương tình phát tiết lại vào thơ Gót lãng du góc cạnh của mong chờ Từ khởi điểm để vào trang hạ bút Sự cảm hoài rơi tòm vào dòng nước Ánh chiêu dương mờ tỏ cảnh thiên đường Giữa bụi trần mà tràn ngập ngàn thương Cái giây phút gần như trong muôn một . | |
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
MẦU TRẮNG THÁC VOI ...
Giữa mùa chay tịnh nắng vàng thu Tiếng thác xa buông nước trắng mù Thảng hoặc nghe hồi chuông vọng tịnh Chày kinh Linh Ẩn vọng vi vu Xuyên qua giọt nắng mượt mà xanh Dịu mát lối đi cuộc viễn hành Lịch duyệt khung trời sương lặng gió Và ôm điệp mộng buổi tàn canh Tơ rơi từng sợi xuống dòng khe Chuyển tải âm vần để lắng nghe Như khúc đình hoa trong thuở ấy Rộn ràng dìu dặt tỏa hương mê Họa hoằn cây lá điểm phong quang Cái đẹp dường như kín chặng đàng Cộng với sắc thiền bay trong gió Thác nền lay động nặng hành trang Cùng nghe cùng thấy tiếng thu thầm Và Thác Voi reo khúc bổng trầm Dưới bóng xanh mầu cây kín phủ Trăng thề hương lửa thỏa hòa âm Và cùng viết tiếp sử tình thơ Giữa cõi thiên nhiên cạn bến bờ Một cách giao bôi trong quãng vắng Thỏa lòng triêu mộ tự căn cơ . | |
NẮNG SỚM THU ĐÀ LẠT ...
Không khí trong ngần đến thế kia ! Chả bù thao thức trắng canh khuya Để nghe tiếng vọng từ thu lại Từng giọt sương trăng lạnh mép bìa Bìa mép tình thơ dặm duỗi rong Tháng năm dệt lại mối tơ lòng Song hành gót bước xuyên quan tái Để vẹn niềm riêng phút thỏa mong Phẳng lặng hồ gương mặt nước thu Dáng cây phiên bản nét hư phù Vào trong dòng nước thu nơi ấy Và một nền trời mây viễn du Mầu úa thu mềm ánh nắng phai Hôn lên cây lá dặm ngàn mai Cái mầu huyền hoặc nhiều nhung nhớ Vào gót song thu quyện dấu hài Thảm cỏ mầu xanh nõn tuổi yêu Vây quanh hồ nước chỉ loang thiều Tàng cây quần thể ru rong gió Là bấy âm vần dệt sợi thêu Ngọn núi xa trông đẫm ướt đằm Dễ chừng dáng ấy của trăm năm Trong bầu trời rộng cao mây trắng Đà Lạt thu ơi ! rộn lối dằm Giờ viết bàn tay lạnh giá thu Mà lòng ấm lại tứ vi vu Vi chưng cái buổi đầy thanh thản Ấm một tình thơ tỏa nhụy Cù Ghép vận qua song nhịp ấm nồng Men lòng bay bổng mấy tầng không Vòng tay hương lửa mùa giao cảm Giữa buổi vào thu mặn sắt đồng . | |
TRẦM LẮNG TRỜI THU ...
Núi ẩn trong sương lạnh giá vây Mùa thu lãng đãng ở quanh đây Nắng phơi dáng dấp ru rong nhớ Cái sắc thu xưa những cạn đầy Cây lá xanh thu đứng lặng yên Ở vùng hoang vắng giữa thiên nhiên Cảm hoài giây phút tơ ru ấy Dường ngộ chân như giữa tịnh thiền Dòng nước reo vui sắc trắng ngần Từ nơi xa ấy dõi phong vân Theo bờ vĩnh cửu trôi theo gió Hòa nhịp thu trời - men ái ân Hiu quạnh mái nhà lam lũ tranh Mà sao hương nhụy lại tơ mành Cứ dìu dặt chảy vương vương mãi Vào tận nguồn đào hương yến anh Vẳng tiếng tơ rung tận đỉnh trời Như ngàn giai điệu lẳng chơi vơi Âm vang của tứ thơ nhàn tản Ở giữa không gian giữa cuộc đời Cuộc sống cùng theo với lặng thầm Bên kia đồng cỏ sắc xanh râm Tiếng răng động vật vang vào gió Như sự tồn sinh dậy bổng trầm Dưới nắng mà lòng lịm mát thu Cõi ngoài xa lắm gió vi vu Để trong tâm thức hòa giao cảm Trong sáng tình thơ xóa bụi mù Ta viết để hồn man mác trong Như châu như ngọc chiếu bên lòng Không nhơ không gợn không rêu mốc Để cuộc song hành mãi thẳng dong ... | |
DÒNG KÊNH HOÀNG HÔN ...
Theo dòng kênh buổi chiều mình tản mạn Chút hơi sương len lén chạy vào hồn Sự êm đềm của thời khắc hoàng hôn Đang gạn lọc buồng tim mình không lợt Nước đứng lại cái mầu xanh phơn phớt Mang vào lòng phiên bản một hàng cây Gió ngàn phương hôn vào má hây hây Bất chợt có sự giao thoa giai điệu Núi mờ nhạt trong sương chiều nặng trĩu Sự lặng thầm mang sắc thái trăm năm Trời âm u loang loáng sắc ướt đằm Đang lạc lỏng vào không gian tĩnh lặng Đồng hoa vàng hanh hao và đều đặn Dựa sườn non theo gió nhẹ đưa hương Sự lãng du chưa cuối để chặng đường Đã dừng lại hành trang thêm âm vận Gót chân theo nhịp tim lòng hưng phấn Bên dòng kênh âm hưởng đến hai bờ Để gieo vần vào dòng chảy tình thơ Thêm đậm sắc trên nẻo đường du lữ . | |
GÓC ĐẸP HOÀNG HÔN ...
Mùa thu đã trở lại Những chiếc lá thu rơi Xạc xào thêm quê mẹ Nét đẹp phủ hương đời Hoàng hôn nhòa hư ảo Trầm mặc sắc tà huy Sương còn rơi ướt áo Lòng anh có thấy gì ? Vầng dương tròn xa lắm Còn giữ sắc vàng mơ Như đang cùng mây tắm Vào giấc ngủ mong chờ Bóng cây vươn gầy gộc Giây phút cuối lắt lay Trong sương mầu khô khốc Âm vang khắc cuối ngày Hanh hao nương hoa cải Cái mầu úa vàng thu Loang hơi sương hoang dại Đang ẩn giữa bụi mù Bên kia miền sương khói Thế giới của vô minh Thời gian hoàng hôn đẹp Ấm tình yêu chúng mình Bên thềm sương lãm thúy Dõi tầm mắt xa khơi Không gian đầy thi vị Tăng thêm sắc hương đời Lòng ngập tràn ân ái Trong khoảnh khắc chiều thu Gót chân mềm quan tái Sũng ướt buổi sương mù . | |
MẦU SẮC JEJU ...
Những khoảng trời chia riêng sắc mầu Vô hình dung ấy để ôm nhau Mà trong cạn kiệt nguồn du cảm Để lại âm vần đến kiếp sau Lặng lẽ nhưng đang sống động mà Dõi nhìn típ tắp đến vời xa Mùa thu như bước chân từng gót Chậm rãi dặt dìu rơi thiết tha Cái dáng của trời sũng cảm quan Mầu xanh lơ ấy gọi đăng đàn Gởi lòng vào tận miền vô tưởng Và gót song hành nghe chứa chan Nước biển ngàn năm anh thấy không ? Như đang vướng víu sợi tơ đồng Nẻo về xuôi ngược trăm ngàn lối Mà vẫn xanh mềm sự ngóng trông Ngát sắc hoa vàng diễm tuyệt thu Phổ theo từng nốt nhạc vi vu Dáng chừng nhụy vị bay theo gió Cái tính hương men tỏa đặc thù Những bóng cây xanh đứng lối riêng Nó đang phong tống chút kỳ duyên Tháng năm sóng vỗ gầy hoa lá Nặng trĩu dòng trôi để ước nguyền Cỏ cũng hanh hao quang hợp xanh Cái mầu nõn sậm gởi vào tranh Jeju có lẽ giờ đang đẹp Khi chúng mình rong buổi viễn hành . | ||
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)