MẦU XANH RÊU TẢO ...Quần thể tảo xanh nằm với nước Cơ hồ gạn lọc sắc không gian Buổi mai vừa nắng vừa ru gió Cái tính hoang vu rất khẽ khàng Dặm liễu ngàn mai ngày có được Âm thầm tìm kiếm buổi nhàn du Cho hồn thanh thản trong nhân thế Rũ sạch phong sương xóa bụi mù Lặng ngắm trên cao còn một đỉnh Của trời phong tống mấy tầng mây Cái mầu trắng lẫn gì trong ấy ?Mà cứ bâng khuâng gót nặng đầy Núi đứng mầu xanh pha cổ tích Ít mầu nắng nhuộm sắc vàng phai In vào dòng nước trong xanh đó Như đã mòn đi mấy dặm hài Chân bước ngoài xa mà điệp khúc Lên từng sắc lá nhẹ rung rinh Vẫn trong im lặng và rưng rức Vào ý thơ bay cạn giọt tình .
TRÊN ĐỈNH NGA MI ...Trong tầm mắt là của thời tuổi dại Đỉnh Nga Mi còn đó một chân trời Ngọn bút trầm tư kinh điển chơi vơi Những quyền cước mang chiều dài mái tóc Buổi mai lên còn biển mây bao bọc Mái ngói cong mầu đỏ của thăng trầm Giữa im lìm mà dường có hòa âm Hồi chuông gọi sớm trở về cõi thực Quần thể đứng trước tầm nhìn rưng rức Thuở thời gian đẹp lắm của ngày xưa Mầu trắng xiêm y như thoảng mới vừa Còn xào xạc trên đường khua lục lạc Đường đi lên bụi phấn sương bàng bạc Sự cảm hoài như vương nặng chân đi Tiếng chổi tre xoàn xoạt của từ khi Trên sân gạch nhẹ nhàng và từ tốn Thỏa ước mơ tìm về nơi về chốn Để cạn nguồn cho giấc ngủ phong sương Của ngày xưa lấp kín cả cung đường Ngày tuổi ấy - bút Kim Dung - Kiếm hiệp Phong rêu hết để hoen mờ tiền kiếp Mà Đại Hùng Bửu Điện cứ hoằng khai Dấu chân chồng lặp bước lối hôm mai Như chưa có một lần dừng ngơi nghỉ Ta thắp sáng vòng cung mùa kim chỉ Cùng đi lên bậc đá để hoài mong Cánh cửa ngày xưa khép kín bên lòng Giờ bung vỡ đỉnh Nga Mi nhuộm nắng .
THUNG NAI - MỘC CHÂU .Hai hồ nước đứng bên nhau giai ngẫu Của ngàn xưa cho mãi đến hôm nay Dòng thời gian đã phân tỏ giải bày Chút riêng biệt mang đặc thù du lịch Mầu xanh cây của ngày xưa cổ tích Nốt nhạc thầm ghi lại cuộc phong sương Thuyền đợi ai ? nằm đó để tỏ tường Những gót bước theo đường ngang lối dọc Những núi thấp im lìm trong như lọc Của buổi mai còn hưng phấn mầu xanh Khói lam bay nơi ấy liễu buông mành Làm diễm lệ không gian miền cực Bắc Bóng in nước cơ hồ là khuya khoắc Khơi cạn nguồn vào tâm khảm bâng khuâng Buổi nhàn du trong ánh nắng mùa xuân Mà âm hưởng nỗi niềm thu xào xạc Cụm dân cư dưới bóng cây ẩn khuất Nghe thì thầm trong ấy nhẹ thanh âm Mà dòng trôi sương khói với lặng thầm Đã rả rích năm ngón tay đan siết Bóng đu đủ bên hồ như da diết Mối quan hoài những cành lá vươn tay Trong gió ru nhè nhẹ mẩu xanh bay Làm hư ảo bóng mặt hồ phẳng lặng Viết lại hết nỗi lòng đầy muối mặn Để gừng cay đứng lại đẹp tình thơ Mái tóc sương chụm lại giữa đôi bờ Để trao gởi phút giây mùa giao cảm .
NẮNG MAI NGOÀI VIỄN XỨ ...Mầu nắng ban mai như là giọt mật Ngọt ngào ôm phủ kín cả không gian Trải đường tơ lên khắp những cung đàng Và im lặng như dường trong giấc ngủ Sương còn ướt trên sườn đồi vây phủ Chút ảo huyền len lén xuống huyền mơ Cây cối còn đen giây phút đợi chờ Ánh nắng rọi xóa đi từng giọt nước Mầu xanh dại bên đường vươn mà mượt Cái hơi sương còn bấu víu xa khơi Con đường đi đang diệu vợi chơi vợi Đã thắp sáng cái mầu phai hổ phách Trời phát tiết những đường mây tinh sạch Dễ chừng như quần thể của thủy tinh Khinh khí cầu lơ đãng giữa yên bình Mang tầm mắt khách nhàn du lịch lãm Ngôi nhà cổ êm đềm vây sắc xám Của phong rêu và của bước thời gian Buổi mai lên từng lớp sóng rộn ràng Bước sóng nắng đang vỗ về giai điệu Trong khoan nhặt tình thơ đan tơ liễu Gởi gắm vào biết mấy cõi mù sương Gót chân đi theo vạch nối vô thường Hằn từng phút lối song hành giao cảm .
NÉT ĐẸP MÙA XUÂN TRÊN ĐỈNH CAO ...Đỉnh cao diễm tuyệt của mùa xuân Dòng chảy dường như trôi ngập ngừng Dưới nắng mẹ con ươm thổn thức Trong tay kim chỉ dệt rưng rưngSắc mầu thổ cẩm bay bao ngả Vóc dáng đào hoa lộng mấy từng ?Ánh mắt vô tư nhìn buổi sớm Mặc nhiên trong ấy những vui mừng
NÉT ĐẸP RIÊNG TƯ ...Không gian dòng chảy mượt mà ơi ! Tầm mắt trầm tư những nốt đời Cái thuở nào đây như sống lại Mặn nồng đầm ấm lẫn chơi vơi Chỉ thôi trên chặng gót nhàn du Thảng hoặc bao nhiêu những đặc thù Từng phút chia xa mà lắng đọng Lòng anh có thấy giọt vi vu ? Vi vu tiếng gió tím bờ môi Trên đỉnh mù sương tiếng phản hồi Vào tận buồng tim mình vẫy gọi Riêng anh và cũng của em thôi Đan thanh nét dáng sắc mầu lan Im lặng chừng như rất khẽ khàng Hoa cỏ lô nhô đùa với gió Nhắc mình nhớ lại sóng tơ loan Ngày xưa xa lắm với hôm nay Như trĩu không gian những tỏ bày Có tiếng thầm thì như vỡ vụn Hương nồng từng sợi gió êm bay Ảo huyền mà cũng rất tư riêng Một cõi không gian kín khắp miền Cung bậc lặng thầm mà ngát nhụy Phong hồ cho lớp bụi thiên nhiên Sẻ chia hàm thụ lại ngày xưa Mình thấy gần như phút mới vừa Anh dệt tơ lòng đang réo rắt Vào vòng tay ấm nhẹ trao đưa Cánh dù đỏ hứng mấy lần sương Mái tóc tơ xuôi mộng cửu trường Đỉnh vắng vo tròn mà khúc chiết Như dường ngắn lại mấy bờ Tương Mình nghe âm vận phải không anh ?Cuộn chảy theo ra sắc liễu mành Để ngọt dòng thơ ngày lỏng phím Cung đàn đã gọn khép nền tranh .
.. CŨNG CẦN CÓ NHAU ...Vẫn lăn lóc giữa trăm năm sỏi đá Sự vô tình tự cổ cứ hoằng khai Và âm thầm theo thang bậc hôm mai Trôi nổi mãi cũng vô tình tự vấn ...Ngàn gót bước rộn ràng mà lận đận Chen chúc nhau kéo điệp khúc thời gian Cỏ xanh mầu nhầy nhụa những vương mang Mà vóc dáng cứ hằn lên văn vẻ Quần tụ nhau sự ngại ngùng lặng lẽ Cần có nhau sỏi đá của non thề Trong nghèo nàn con đường đất làng quê Thành thế đứng e dè và vụng dại Mầu sắc hoang vu gió mùa quan tái Nhiều vòng lăn hiệu ứng quả tim hồng Tháng ngày qua tự ấy đã xếp chồng Thành dáng cụm cho muôn chiều vay trả Dòng phím ghi những âm vần xa lạ Đặt tên cho từ buổi ấy lạc loài Âm thầm mà cũng có bóng trăng soi Vào thi tứ lần đầu tiên ngày ấy ...