HOA SỮA - ĐÊM HÀ NỘI . Một dạo ngồi bến Bạch Đằng giao cảm Anh hỏi em : " Mùa hoa sữa biết không?" Như khơi lên nốt nhạc phím tơ đồng Của dòng chảy từ ngày xưa tơ sợi Mầu hoa ấy chỉ còn trong vời vợi Của tâm hồn thời cắp sách ngây thơ Và giờ đây hiện diện ở trong mơ Khi anh hỏi lòng bỗng nhiên se lại Hình ảnh này của dặm đường quan tái Lối đi về âm vọng một ngày thu Lá vàng bay theo gió nhẹ vi vu Đài hoa sữa rụng đầy trên nẻo phố Hương thoảng đưa lặng thầm nghe trong gió Một chút gì lạ lẫm đọng qua môi Tàng cây xanh khẽ lay động bồi hồi Hương vị nhụy hoằng khai trong mờ tỏ Dãy phố này trăm năm còn lại đó Cửa im lìm đóng kín khóa cơ ngơi Ánh sáng đèn soi diệu viễn chơi vơi Soi xác lá và đài hoa sữa rụng Nhớ ngày xưa bên hồ , thơ chúc tụng Một tình yêu mùa hoa sữa hẹn hò Không biết của ai , ánh mắt nai to Cứ lơ đãng mờ xa lòng rưng rức Giờ tiếp cận tình thơ bừng tỉnh thức Chút hương thơm hội ngộ với tơ lòng Mầu trắng sữa non trong gió ru rong Trên góc phố trời vào đêm Hà Nội Dù cạn nguồn với dòng thơ viết vội Phút gởi trao để cặn kẽ tâm hồn Hoa sữa ơi ! thu gần hết mầu non Vẫn lượm lặt vào tình thơ cất giữ . |
Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
THIẾU NỮ VÀ NGÀN HOA CỎ ... Có những thiên thần nằm trong mộng tưởng Để trăm năm tròn trĩnh những cung từ Và ảo mờ trong nửa thực nửa hư Chìm nhân thế vào dòng trôi phiêu bạt Không ! nơi đây nghiễm nhiên là đằng khác Một hình hài diễm lệ vẽ chân dung Ngàn cỏ lau phe phẩy để điệp trùng Cho cái đẹp cho linh hồn thơ trẻ Mái tóc hung nhạt mầu xuôi dòng chảy Ôm vẹn tròn xuống khuôn mặt đoan trinh Đôi mắt mầu đen thu ngắn lộ trình Sự mơ ước lãng du vào trong đó Và đoan trang trong bờ môi mầu đỏ Của cung vòng của hẹn ước ba sinh Đường cong thiên niên huyền ảo trường chinh Khỏe và đẹp giữa không gian hoa cỏ Bàn tay cầm cành hoa đài nho nhỏ Nét phong thu duyên dáng gởi chân trời Đang vào lòng từng sợi nhỏ tơ rơi Những ánh mắt của những ai nhìn nó Thơ viết hết một phút thôi bày tỏ Giai nhân về trên một đoạn tình thơ Dù cỏ hoa vẫn rành rọt đôi bờ Giữa diễm lệ giữa hoằng khai tâm lý . |
LÁ VÀNG RƠI ... Nhẹ nắng thu về vạn lá rơi Như đang dìu dặt một khung trời Con đường vắng bóng người qua lại Bên góc cây già yên thổ ngơi Mầu nắng hanh hao gợi nhớ về ... Những mùa thu trước tím hoang mê Đời người mỏng mảnh như thân lá Rơi rụng bên đường lạnh tái tê Một chút mà thôi để ngậm ngùi Góc trời lạnh gió lạnh khôn nguôi Se se vương mãi dường hư ảo Mà tưởng như dòng nước chảy xuôi Ánh nắng chạy theo cuối chặng đường Lá vàng reo rắc những tơ vương Lối đi chừng đã đang phong tỏa Cho những vần thơ kín bốn phương Cái đẹp trời thu ... sũng ướt buồn ! Khẽ khàng tiếng lá chảy qua truông Biết bao đường nét và cung bậc Kết một mầu thu vẹn lớp tuồng Nghe gió se lòng trong nắng phơi Không gian tĩnh lặng tiếng đầy vơi Hồi chuông thu tịnh hòa trong gió Như đọng vào tim gọi thế đời Gởi gấm vào đây hỏi với thu Ngàn năm sao mãi cứ phiêu du Cái mầu nắng nhẹ rơi vàng lá Để lại bên trời tiếng vọng ru . |
GÓC THU HÀ NỘI ... Hà Nội là đây rớt lá thu Dù đang loáng thoáng bóng sương mù Hồ Gươm tĩnh lặng gương mầu nước Phiên bản khoảng trời ráng viễn du Váng lá vào thu rụng trụi cành Vương tơ vào sắc nhuộm tơ mành Hiu hiu theo gió như thêu dệt Một chút thu xưa bay mỏng manh Và liễu xuôi chiều mặt nước trong Dáng thi nhân ấy nhỏ từng dòng Để nghe trong đó nhiều xao xuyến Từ thuở bên lầu đợi gió rong Bên ấy phố thành rắc sắc bay Hoàng hôn thu nhuộm gió lung lay Yên bình một buổi thu Hà Nội Đỏm dáng thêm cho phút tỏ bày Rất đẹp mà là cũng rất mơ Không gian trầm lắng nhuộm đôi bờ Hòa lòng theo gió thu man mác Góp nhặt ân tình buổi đợi chờ Cứ mãi thu ơi ! đẹp thế này Thủ đô nắng nhẹ ướp vàng cây Từng chùm thơ gợn lên đời sống Như nắng thu về theo sắc mây . |
RỘN RÀNG SẮC THU ... Giữa cảnh mùa thu ấm sắc trời Nhỏ từng sợi nắng đến chơi vơi Gam mầu huyễn hoặc như huyền thoại Dường đếm được từng chiếc lá rơi Cây đứng một tàng đan nhánh ôm Như là ôm hết cả cung vòm Của không gian lặng mầu thu rớt Mà rõ từng hồi gió thổi gom Hai bóng người đang lặng lẽ trao Im lìm biết mấy những dâng trào Tiếng mùa thu vọng vào vô tưởng Xào xạc lá rơi đến chốn nào ? Gói gọn thời gian vào nỗi lòng Êm đềm theo tiếng gió ru rong Thu ơi ! ta nhớ ... nai ngơ ngác Từ buổi ngày xưa hẹn chữ đồng Mượn cảnh thu xa gợi bóng người Làm nền cho cả một mầu tươi Để mùa thu ấy còn vương mãi Cho cạn tình thơ buổi cạn đời . |
Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013
ĐỒI HOA DÃ QUỲ ... Mầu vàng mộc mạc dã quỳ ơi ! Muốn nói mà như chẳng mở lời Chạy suốt ngọn đồi nơi xứ lạnh Trời thu thanh khiết bóng mây trôi Ngày xưa lạc lõng vị hương quê Cứ mãi phong rêu vạn lối về Và mãi âm thầm phai nhụy sắc Dưới trời ôm mãi sự hoang mê Nắng mầu thu nhuộm cả không gian Trải hết lên trên những sắc vàng Để đẹp dáng hoa đang lặng lẽ Bên đồi thông ấy của dung nhan Trời xanh trong vắt dáng mùa thu Yên ả theo từng đợt viễn du Của gió ru đưa hương nhạt mỏng Dã quỳ hay lẫn với hoa cù ? Ngậm ngùi nhìn lại cánh đồng hoa Dù ít hương bay vẫn lụa là Đà Lạt dễ chừng đang hứa hẹn Những ngày rong ruổi giấc mơ xa . |
CÁ THẦN TIÊN ... Một hướng đi âm thầm trong dòng nước Vô hình dung vẫn có một chu kỳ Vây mỏng sợi tơ dao động lối đi Mầu trong suốt như pha lê kỳ diệu Mắt tròn trĩnh mầu đen huyền tơ liễu Cứ ngời lên trong ấy sáng thủy tinh Mầu hồng môi ngan ngát nhụy hương tình Đang huyễn hoặc cái không gian diễm lệ Mầu xanh rong rêu sắc mầu của bể Cái mầu xanh nõn ấy rất mơ màng Điểm xuyết thêm để sắc cá dung nhan Như rơi rớt một chút gì huyền thoại Dìu dặt lối đi là bao dấu hỏi Loài vật này đang trao dổi gì đây Mà thẳng đường đi dao động tơ vây Như cùng đến một phương trời nào đó Lòng nước sâu tuyệt nhiên không lời gió Mà âm thầm trong ấy những ru đưa Hình ảnh này đây nhuận sắc mây mưa Cho dòng chảy của thơ trôi mà mượt . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)