Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015



BẢO LỘC TRONG SƯƠNG SỚM ...

Tính thành phố không còn trong hiện thực
Bởi thềm sương xóa bỏ sự kiêu kỳ
Tầng bậc nhau đang đồ họa gót đi
Bối cảnh của buổi mai cao nguyên  lạnh

Nắng không xuyên qua làn mây ám ảnh
Che chắn cho sự lãng mạn sông hồ
Mầu xanh trời lạc lỏng giữa hư vô
Cho cái lạnh se se mà đằm thắm

Ngôi giáo đường nhô cao còn đen bóng
Chứng tích này thế kỷ trước truyền giao
Bóng cây đang trong gió nhẹ lao xao
Làm quần thể cư dân bừng dao động

Hơi sáng hửng như ươm mầm cuộc sống
Chấm phá cho khoảnh khắc mặn hương lòng
Giữa không gian hư ảo mà trắng trong
Cái tình khúc lãng du tròn điệp mộng

Trong hơi gió chuông nhà thờ vang vọng
Cứ ngân nga cái âm khúc quan hoài
Chạnh nỗi niềm nơi ấy sáng gương soi
Đang chắp cánh cho khung trời diễm lệ .


MẦU XANH ĐẦM ẤM ...

Mầu xanh ấy tính đặc thù quê mẹ
Có câu hò mang ngọt giọng à ơi !
Để mỗi ai dù đang ở xa xôi
Vẫn rưng rức nhớ về quê khốn khó

Hàng cây đứng chắn đường đi của gió
Mà vô tình tạo khúc nhạc lao xao
Chiếc lá rơi theo gió của hôm nào
Nghe như lạc vào hồn ngày du lữ

Nắng lên cao mang hơi nồng đại thử
Nên trời xanh nhạt ngọc cứ mơ hồ
Góc nhỏ thôi làn mây trắng điểm tô
Sự mộc mạc không còn khô khốc nữa

Con đường đi phân ngôi hai thềm lúa
Bên mặt hồ nước phẳng trắng mầu gương
Lúa đang bông trong gió trải mùi hương
Sự gạn lọc sức cần lao năm tháng

Ở bên kia hàng cây xanh bảng lảng
Thành lũy cho làng mạc một chùm cư
Im lặng dường trầm tích những ưu tư
Cho xứ sở vốn mang nhiều gian khổ

Ngày trôi qua êm đềm thơ cô lộ
Đợi lạc hà gội rửa nắng hoàng hôn
Dòng thơ trôi qua suối chảy tâm hồn
Để phong nhụy cái mầu xanh mong đợi

Không xa lắm mà cứ là diệu vợi
Gót lai trùng trước phong cảnh nên thơ
Trong an nhiên cùng cái đẹp lặng lờ
Tình trở giấc trong hiên thềm dấu ái .

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015



CHIỀU TRÊN HỒ LĂK...

Biết mấy là tình gởi lại đây
Cái xưa trọn vẹn để hôm nay
Căng tròn giai điệu qua âm vận
Giữa buổi Tao Đàn vỗ cánh bay

Hồ Lăk ngàn đời trải gấm hoa
Ru êm mặt nước gió khoan hòa
Chiếc xuồng phơi nắng cần lao vị
Như thoảng vào hồn bao thiết tha

Ánh nắng đi qua mấy lớp mây
Nhuộm vàng từng mảng núi men say
Cầu vồng bảy sắc vươn trong nắng
Để sự siêu nhiên thêm giải bày

Xuống thấp tầng mây trắng nhạt chiều
Êm đềm dừng lại cảm từ yêu
Nhành tre huyền thoại ươm xanh núi
Chấm phá mầu xanh nhuốm lệ kiều

Lãng đãng âm vần đan dệt thơ
Chiều cao nguyên đổ sắc xao bờ
Rộn ràng tiếng của buồng tim đập
Khoảnh khắc trôi dòng mật ngọt mơ

Và để nơi đây cứ cảm hoài
Theo dòng thế kỷ nhuộm trần ai
Cái hương vị ấy đang tần tảo
Vào các hành trình dặm liễu mai .

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

SG3-6522-1411530322.jpg

THÀNH PHỐ BÂY GIỜ ...

Trời xuống thấp chút phai mầu tim tím
Để khôn nguôi cho ai đó lặng thầm
Mỗi khi nhìn Thành phố - tuổi cài trâm
Cứ rưng rức trong lòng hương nhụy mới

Mình đứng đây với tấm lòng hồ hởi
Hòa chung nhau giây phút hẹn Tao Đàn
Ánh sáng đèn mầu sắc của đài trang
Nền quý phái qua bậc thềm thế kỷ

Cả tổng thể là chân dung hoàn mỹ
Tạo nên nguồn nghệ thuật lẫn an sinh
Cây mầu xanh chấm phá cuộc thanh bình
Đang hòa quyện với sắc mầu diễm lệ

Đường soi bóng đèn vàng chìm dâu bể
Sự thênh thang mang ấn chứng vuông tròn
Cả không gian hội tụ buổi vàng son
Cả dòng chảy mang chiều dài hoan hỉ

Anh có nghe trong gió lùa hương vị
Men tinh khôi lãng đãng của tinh cầu
Đã bắt nguồn theo vạch nối từ lâu
Giờ bung vỡ ngọt ngào và lịm mát

Trong khoảnh khắc dặt dìu bao khúc nhạc
Nốt la trầm trong ấy thoảng du dương
Em và anh bay bổng giữa chặng đường
Của thành phố trung tâm đầy ánh sáng ...




HOÀNG HÔN CẦU PHÚ MỸ ...

Mầu đỏ phân kỳ giữa thế gian
Êm trôi âm khúc nối tơ đàn
Hoàng hôn dìu dặt vào thành phố
Để phút mặn lòng thêm chứa chan

Trên bến phù sa một dáng cầu
Khai sinh thế kỷ của từ lâu
Ở ngoài thành phố men theo nhịp
Góc cạnh đài trang lẫn nhiệm mầu

Trên ấy đã soi những bóng đèn
Bắc nguồn cho mạch sống bon chen
Tự tình giai điệu đưa lao động
Lên nấc thang đời vượt khó khăn

Chấm phá bên kia mây mấy vầng ?
Nhuộm lên quang cảnh gọi tha nhân
Mở lòng du lãm giờ nhàn tản
Trên nước dưới trời trải gót chân

Ở cuối đường mây phố thẫm đen
Ghe thuyền thiết bị ấy thân quen
Rung rinh trong gió lay huyền ảo
Bỏ lại sau lưng những nhọc nhằn

Chút tím mầu trời ấy để vương
Vào ai khoan nhặt tại cung đường
Cây cầu Phú Mỹ hoàng hôn nhuộm
Tha thiết âm vần với luyến thương .

NgtrungQuan-5-9675-1430126126.jpg

GÓC CẠNH HÀ GIANG ...

Con đường đất ấy chạy về đâu ?
Buổi sáng mầu sương đẫm ướt đầu
Tia nắng chưa về mây thấp xuống
Hoằng khai thi tứ buổi phun châu

Mầu xanh nương bắp đứng bên đường
Xào xạc âm thầm những tiếng vương
Vào cõi hồn xa nghe thắm thiết
Mặn nồng vị nhụy của quê hương

Bóng cây nhọn thẳng dáng đan thanh
Quang hợp không gian đậm nét xanh
Bên bóng núi nhô nhòa sắc khói
Làm cho khoảnh khắc tịnh an lành

Mầu trời vần vũ một mầu tranh
Thủy mặc trên toang nét liễu mành
Để gót nhàn du thêm lịch lãm
Trải dài trong ấy những âm thanh

Dù cho lặng lẽ vẫn phơi bày
Từng giọt cần lao theo gió bay
Như có mùi hương từng giọt ấy
Mồ hôi đâu đó lạc men say .


Bình yên. Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn.

MẦU XANH YÊN BÌNH ...

Tự nhiên hình ảnh thế này
Quê hương yên tĩnh hôm nay bây giờ
Tưởng chừng trong một giấc mơ
Mà không góc của quê thơ liễu mành
Ngọt ngào âm khúc đan thanh
Bậc thang vàng rộm cung thành ấm no
Xạc xào tiếng vọng vi lô
Ngát xanh mầu lá phân phô sắc mầu
Mái nhà tôn lá nối nhau
Cụm dân cư đứng bên đầu sườn non
Nắng buông giờ của hoàng hôn
Như tơ lụa nhỏ vào hồn sợi trong
Lặng yên giây phút lắng lòng
Để nghe trong ấy ấm nồng tình quê
Xa xôi cách mấy nẻo về
Dưới tầm mắt đọng câu thề say sưa
Bổng trầm nốt nhạc nhặt thưa
Mở lòng hưởng trọn khúc vừa tơ rung
Quê ơi ! biết mấy cho cùng
Nét riêng còn đó hòa chung tiếng lòng .