NẮNG LÊN MẶT HỒ ...Nắng lên nhuộm nửa mặt hồ Ru đưa dòng nước hư vô khung trời Bên thềm cỏ mọc đầy vơi Cái mầu xanh ấy mọi thời gian qua Thông ngàn xòa bóng tơ hoa Của riêng một cõi thướt tha mây ngàn Khói sương đây đó tơ loan Bậc thềm nội cỏ điểm trang bóng người Bóng dù đứng ở bên trời Lẻ loi mà rộn tiếng mời mọc vang Êm đềm chiếm lĩnh không gian Bước chân thầm lạc nẻo đàng ươm tơ .
HÌNH ẢNH NGÀY XƯA ...Là bay khói sóng mặt hồ Bài thơ xưa nhắc cơ đồ trăm năm Tháp chuông đồng vọng xa xăm Dòng tu còn đó đằm đằm mái xanh Tiếng ru của gió đồng hành Gót chân sỏi đá lũy thành chắn ngang Buổi mai tiếng rít âm vang Đương ray nặng nghiến trăm ngàn tiếng răng Hẹn thề còn mãi mầu trăng Giọt sương trắng đọng nếp hằn vành môi Tạ từ một buổi xa xôi Y trang của đạo dáng ngồi nhớ nhung Chợt nghe hồi đổ lời chuông Lung linh đáy nước muôn trùng dáng thông Bây giờ thảng hoặc ngắm trông Cái xưa còn lại ấm nồng hôm nay .
NẮNG RỌI MẶT HỒ ...Mầu xanh cỏ mượt nắng soi In hình rẽ quạt quan hoài dặm xa Khói sương lãng đãng tơ hoa Mặt hồ se lạnh âm ba lặng thầm Rừng thông lạnh gió nín câm Phong thu tình sử hàn lâm nẻo hồ Trời trong vàng nhạt hư vô Cũng man mác lạnh trường đồ lâm viên Chân trời từ thuở cô miên Ươm mầm kết trái tận miền cuối phương Nổi trôi rộn rã cung đường Vòng tay nồng ấm tơ vương cạn dòng .
NHỮNG MẢNG XANH ...Mầu xanh tính chất đặc thù Lặng thầm trong gió vi vu thẳng dòng Mầu xanh trời của thanh trong Bặt nhiên không có mây rong mây vầnNước hồ xanh của xanh ngần Gió rong từng đợt dệt tầng thảm nhung Lục bình xanh biến một vùng Cái mầu xâm thực ngại ngùng dòng trôi Bóng cây cô lẻ đơn côi Trong mầu nắng nhuộm mầu phơi thu về Giữa vùng châu thổ hoang mê Thảnh thơi gót bước tỉ tê nổi tình .
BỌ NGỰA HỒNG ...Mầu hồng như nét thiên thâu Giữa không gian mượt vết dầu sơn loang Tự tình bút vẽ lên toang Của thời trung cổ phục hoang ru mành Nằm trên lá nhẵn mầu xanh Ghép lên giai điệu tạo thành gấm hoa Ở từ ánh sáng bước ra Suối dòng nghệ thuật chan hòa nguồn thơ .
CHIM CÔNG TRẮNG ...Trắng mầu sáng mịn hành tinh Buổi mai vân ảnh tự tình xa khơi Xòe ra vũ điệu mọc mời Giữa không gian đọng những lời cỏ xanh Trắng mà vẫn thấy long lanh Mầu tơ sợi trắng buông mành thời gian Bước chân dìu dặt khẽ khàng Theo đôi mắt của vô vàn thiên nhiên Bức tranh thủy mặc hư huyền Hình như dang dệt vào thiên sử tình .
HỒ THU XANH MÁT ...Những con suối từ bạt ngàn non núi Chảy dòng ra trắng xóa thác rong hồ Phẳng mầu xanh biêng biếc nét son tô Cho cái buổi cuối thu se se lạnh Sườn núi cao mầu xanh cây vân ảnh Khói sương còn lãng đãng nhạt mờ bay Trên đường về thiên lý nặng vòng tay Xuôi dòng chảy gót viễn du thưởng ngoạn Nước phẳng gương in bóng hình thác nhuộm Như đường tơ hiền hậu trắng rong phơi Từ trên cao mây đang kéo khung trời Làm ánh nắng phiêu bồng theo mây phủ Cành cây ngã nét phong rêu xưa cũ Vươn oằn ra cái vóc dáng thiên niên Lặng im như chìm ngập cõi không thiền Để lãm duyệt mầu không gian sũng ướt Sự tao ngộ vô hình dung hẹn trước Để âm vần dễ đan dệt vào thơ Nghe bên kia tiếng thác nước xa bờ Thì thầm mãi nỗi nhọc nhằn năm tháng Như phong cảnh của ngày xưa khuếch tán Nét bút lông mầu thủy mặc truyền chân Giữa không gian đang ghép lại băng tần Vào giai điệu tình thơ ngày lưu viễn ...