BẾN SÔNG BÌNH THỦY ...Bình Thủy tương phùng có phải chăng ?Bèo hoa mầu tím thuở hoa đăng Phù sa sông Hậu đêm nào nhỉ ?" Dù bể trầm luân cũng lấp bằng "Ta đến hôm nay nước cạn mùa Cứ nghe róc rách tiếng dầm khua Con thuyền buổi ấy còn chăng tá ?Bên bóng đình lay nước gió đưa Không nắng mà nghe rất ấm lòng Mái đình nặng ngói gió ru rong Nét cong văn hóa cong cao vút Như gót chân đi của dáng Rồng Và bóng cây xanh sông nước ơi ! Đong đưa trong gió để thơm đời Đồng bằng Châu thổ Tây Nam bộ Vựa lúa khổng lồ - no khắp nơi Trời rộng bao la vương sắc mây Cái thanh thao trắng đã xa bay Theo tơ lỏng phím cung đàn cũ Dạ cổ Hoài lang đã giải bày Đến để mà nghe tiếng nói xưa Hôm nay như thể gió lùa đưa Long Tuyền làng cổ đình Bình Thủy Rộn rã thanh âm tưởng mới vừa ...Dáng cổ phong yên tự bấy giờ Họa hoằn nét vẽ đẹp Cần Thơ Gót chân du khảo từ trăm nẻo Đứng trước cổng đình như ngẩn ngơ Lịch sử cứ trôi vạch kéo dài Mấy ngàn dặm liễu tiếp ngàn mai Ải quan Tây Bắc , Cà Mau mũi Nét bút sang trang vững gót hài .
MỘT NÉT DÁNG XƯA ...Ánh nắng mai ơi ! quá ngọt ngào Giữa vùng cây nước gió lao xao Thăng hoa cho cõi xanh mầu lá Và để phút giây tim cuộn trào Dòng nước lặng mà rối chỉ thêu Gió đang từng lượn sóng tương tiêu Mầu xanh sắc tảo đang phiên bản Ánh nắng vàng phai động gió triều Kiến trúc cổ kia thuở rất tây Trải bao biến đổi lắm vơi đây Bây giờ còn đó mờ nhân ảnh Cùng với mầu rêu loang lắc lay Mái ngói dường như cũng xóa mầu Thời gian thương hải hóa nương dâu Nét son còn lại là niềm cảm Đã bắc qua bao những nhịp cầu Bến nước lặng thầm mang dáng quê Đã soi gót bước buổi xưa về Nắng rung thềm cũ rung bờ nước Len lén không gian những buốt tê Một bóng cau vươn tóc lắt lay Cội nguồn lễ nghĩa ấm vòng tay Lẻ loi mà rất là hoa gấm Phong tống bướm ong ở chốn này Âm vọng dường như tiếng dệt thoi Ru êm trong gió động gương soi Làm làn nước gợn sao mà nhớ ...Dáng mẹ chuyền tay chỉ rạch ròi Cảnh cũ bây giờ đang ngát hương Để cho gót bước vạn cung đường Về đây khám phá chân dung thật Cuộc sống an bình ngát thảo phương .
MẦU XANH NỒNG ẤM ...Có những ngày co ro trong giá rét Tuyết buông mành mầu trắng đục pha lê Nhưng hôm nay là giây phút hương mê Để trao gởi cái men tình hồn hậu Mái nhà tranh để tự tình cất giấu Sự ấm nồng trong khoảnh khắc tà huy Tiếng nước lao xao âm vọng bước đi Vào trầm mặc những đường tơ lận đận Núi tạo thành đường truông dài eo ẩn Chút hơi sương phong hóa ở tầng cao Trời đầy mây như xuống thấp tuôn trào Sự dấu ái của thiên nhiên dành tặng Rắc chút biển mầu trùng dương nín lặng Hòa mình chung để nồng ấm vòng tay Mấy giờ liền trôi nổi một đường bay Để dừng lại bên mầu xanh dịu cỏ Những tiếng động vỡ òa từ trong đó Ngọn lửa hồng đang vực dậy hương men Hạ đi qua thổn thức mấy đường trăng Đã rưng rức bao nhiêu là tơ sợi Có giây phút dung dăng từng bước nổi Đường quanh co tạo hình ảnh thôn làng Mà vẫn là để thay đổi nhung trang Cho gót bước song hành thêm vị nhụy .
HOANG SƠ HƯƠNG CỎ NỘI ...Hương vị cỏ may sao tần ảo quá Mà như là hương vị của quê hương Dù nơi đây ở một miền xa lạ Cứ đắm say không quản ngại cung đường Và đường cát vòng cánh cung quen thuộc Ôm bể khơi ôm cây cỏ hoang sơ Trong gió thổi cuối đường xa hun hút Đã thành trang nặng trĩu tự bao giờ Nắng trải mỏng ngoài chân trời rặng núi Như là thơ ở giữa cõi mù sương Khung trời nhẹ những làn mây rong ruổi Để âm hao trong ấy sắc nghê thường Và biển lặng mầu xanh đầy huyền diệu Không ầm ào mà ăm ắp nhớ nhung Cùng ngồi xuống bên tàng cây dáng liễu Sắc lá kim xanh lọn tóc lai trùng Chân trời cuối cánh đồng hoa lặng lẽ Của những ngày ta say khướt men yêu Giờ nằm đó trong gió reo khe khẽ Ấm vòng tay song hành bước tơ thiều Cùng im lặng mà tơ vò âm vọng Ngọt tình thơ để thời khắc quay về Sự tạnh ráo giữa không gian hưng phấn Ta cạn nguồn bung vỡ những hương mê ...
THẢM XANH ĐỘNG THỰC VẬT ...Sự hoang sơ dễ chừng là hoang dại Một thềm hiên động thực tồn sinh Buổi sớm mai trong không khí yên bình Cứ tằng tịu làn gió bay man mác Mây huyễn hoặc cái hình thù ủy thác Để nỗi niềm bung vỡ những đường bay Mầu xanh trời như mỏng vị men say Làm uẩn khúc trong buồng tim loáng thoáng Bản doanh nước đang phẳng nền gương sáng Bên mầu xanh rong tảo thảm nhung êm Những sợi tơ như dòng chảy mượt mềm Đang ngan ngát mùi đầm lầy sinh thái Đi qua hết biết bao là đèo ải Thềm đá phong sương đòn bẩy khung trời Mấy ngày liền theo vũ điệu mù khơi Bên thềm biển lâu đài sò tráng lệ Giờ bước chân qua ngàn mai dâu bể Vào không gian vắng lặng một băng tần Nhìn bờ mây thêu dệt tứ văn lân Để trầm mặc sự phong hồ viễn lự Là di sản ở ngoài tầm lữ thứ Xa xôi trời mà gần gũi ước mơ Nghe rong rêu tấu nhạc lặng như tờ Đặc thù tính của thổ dân mến khách Nặng trĩu mãi âm vần dầy trang sách Cuộc sử thi mặc khải những chân trời Đang ấm nồng dù biêng biếc mù khơi Cái chất liệu của cạn nguồn rong ruổi .
CẦU NGÓI THANH TOÀN ...Hình dáng cầu thuở gừng cay muối mặn Biết bao là trong ấy những chắt chiu Mái ngói mầu son mờ nhạt tương tiêu Còn đọng lại chút thăng trầm thời tính Trụ chống hanh hao trên dòng nước vịnh Phiên bản vào hình cọc sắt ngày xưa Biết bao nhiêu gót bước lặp vẳng đưa Nhịp cộng hưởng còn vướng mùi lai vãng Trên nóc cầu bóng lưỡng long khuếch tán Đang tranh châu một họa tiết cạn nguồn Đã trôi qua không biết mấy ghềnh truông Giờ hiện hữu sự kiêu kỳ men mật Bóng cây xanh nét đan thanh chân chất Ở vùng quê bên cạnh của cố đô Đang sáng lên cuộc sống giữa xô bồ Vẫn bóng dáng của cái gì rất Huế Đèn lồng treo hai bên bờ kể lể Một tuần trăng mùa chay tịnh liên hoa Gió viễn du mang âm vọng từ xa Nghe thanh thản tâm hồn trong bóng sắc Nước đứng lại dễ chừng đang phăng phắc Mà tự tình réo gọi khách nhàn du Trong lặng yên đón một chút hư phù Mà trong ấy xiết bao là nồng ấm ...
ĐỨNG TRÊN CẦU NGÓI THANH TOÀN ...Dòng sông nhỏ đi vào văn học sử Cái dòng trôi dìu dặt những hương yêu Ta đến đây ngày ấy giữa buổi chiều Sự tĩnh lặng đất Cố đô trầm mặc Chiếc cầu gỗ nằm theo chiều Nam Bắc Tính thời gian hai thế kỷ qua hơn Vẫn còn đây sự nhòa nhạt mầu sơn Mà vẫn đứng để thế gian hoài cổ Hai bên bờ mầu cỏ xanh châu thổ Mép ta luy giữ dòng nước đi hoang Thoáng nghe qua cụm từ ấy Thanh Toàn Ta bỗng thấy một chút gì yên ổn Dù giữa chiều bóng lữ du bề bộn Mà không gian chừng lắng đọng tư duy Nón bài thơ tầng bậc ấy từ khi Ghép thành dạng con Rồng bay thi sử Bóng tầm vông ở quê hương viễn xứ Đang ru rong trong gió để khơi nguồn Gió qua cầu những lượn mát gành truông Đã thao thức biết bao là ký ức Nước trầm lắng những dòng trôi rưng rức Phiên bản vào trong ấy những gì đang Gấm hoa cho điệp khúc một cung đàn Về với Huế để lãng du hồn mộng ...