THÁC DRAYSHAP - TÂY NGUYÊN .Âm thanh ấy thoát đi từ mầu trắng Dòng tơ rơi tung tóe bụi phấn sương Thác Tây Nguyên nơi ở cuối cung đường Đã lặn lội qua xiết bao đèo dốc Sự dừng lại chưa phải là lằn mốc Mà tự nhiên giao vận một băng tần Mầu trắng trôi giả dụ buổi sông Ngân Đang trùng ngộ tiết giữa xuân giao cảm Tán cây xanh tạo bóng râm đứng tạm Để phút giây trao gởi một tình thơ Giữa không gian gần gũi lại đôi bờ Hơi nồng ấm ánh nắng mai trôi dạt Nghe gió rong tiếng núi rừng xào xạc Tận ở ngoài thiên lý vọng về đây Đang kéo gần những dòng chảy làn mây Để làm đẹp khung trời thêm lãng mạn Bọt nước trắng mở dòng trôi lai láng Như cạn nguồn sự hồn hậu thiên nhiên Một ngày đi chọn thời khắc bình yên Nghe tiếng thác hợp lưu lời nho nhỏ Gởi gấm âm vần vào trong nơi đó Mà tình thơ nặng trĩu một băng tần Chặng đường dài không chùn bước bàn chân Mà siết chặt vòng tay vào quỹ đạo ...
HỌA TIẾT ĐAN THANH ...Trong cạn nguồn cuộc lãng du tình sử Gót song hành mục kích những dung nhan Đan thanh thôi mà diễm lệ cung đàn Đưa tơ sợi dặt dìu hương vị nhụy Tóc thông rơi những hoa văn kiều mị Tự nhiên mà tràn ngập những âm thanh Của ngàn xưa ngôn ngữ dệt tơ mành Và len lén trầm tư dòng thủy mặc Cây uốn lượn dáng hàn lâm khuya khoắc Giữa ngàn xưa trôi chảy lại nơi đây Sinh động theo đôi cánh rộn ràng bay Khẽ khàng tiếng chơi vơi đang gọi bạn Sự gần gũi vành môi dường lãng đãng Nên ấm nồng khép lại kín vòng tay Hòa không gian vào tình khúc vơi đầy Ngày du khảo trên bước đường trao gởi Sự ghép vận đang trong tầm tay với Gót chân đi rộn rã cuộc song hành Khung trời cao dìu dịu một mầu xanh Sự đầm ấm của vòng tay dòng chữ .
QUA TẦM NHÌN SA MẠC ...Như hiện tượng sự tạo thành ảo ảnh Thoáng mầu xanh hiện hữu ấy ly kỳ Sóng nhiệt mỗi ngày phát tiết luồng đi Mà không xóa được mầu xanh liều lĩnh Tia khúc xạ không trong tầm toan tính Nên mầu trời mầu cát tựa gần nhau Lạc dòng trôi hổ phách tự ban đầu Nét độc đáo lượn cát trôi huyền hoặc Dường như tơ kéo chiều dài khoan nhặt Buổi hành tinh thẳng góc độ kinh không Nắng chói chang mà có tính ấm nồng Trên gót bước tảo tần mùa du khảo Không dừng lại cái chân dung diện mạo Mãi dịch dời theo lằn mốc thời gian Dấu chân đi của lớp lớp , hàng hàng Từ thiên cổ cát vùi vào quên lãng Qua tầm mắt chân trời dài khuếch tán Như không còn nghe thấy bóng nhân sinh Để đổi trao giây phút cạn yên bình Giữa cô đọng giữa âm thầm rưng rức .
ĐẦM PHÁ TÂY NINH ...Mặt nước dệt làn sóng ru tơ sợi Thẫm mầu xanh mang tính của êm đềm Sự bao la cô đọng giữa trời quên Mà thổn thức bao tâm hồn phong tống Trời xanh nhạt như thả chiều du mộng Dáng mây trời nhẹ mỏng khói bình minh Núi Bà Đen sừng sững mãi tồn sinh Để huyền thoại bay vào trong cuộc sống Cây thắp sáng đường chân trời mở rộng Kéo vạch dài làm lằn nước phiêu du Sự bình yên loáng thoáng nét hư phù Của Thánh địa mang chiều dài lịch sử Xuồng giữa dòng tảo tần đời ngư phủ Gác mái chèo mẻ lưới nhỏ lần tay Nắng nhạt bình minh hơi gió thoảng bay Đang hoằng hóa không gian mầu vị ngã Tiếng đồng dao theo gió đưa hoang lạ Mà âm vần là ẩn dụ quần sinh Nghĩa đạo sâu xa dòng chảy hiển vinh Trong tiếng sóng lôi âm kinh bát nhã Buổi sáng Tây Ninh trên dòng đầm phá Hồn thảnh thơi thở hít khoảng không trời Phút nhàn du trôi dạt phím chơi vơi Mà nồng ấm tình thơ ngày rong ruổi ...
LỐI ĐẾN CAO BẰNG ...Con đường cong chạy quanh đồi núi Mang đến vùng cao một cuộc đời Đã có những ngày nhiều khổ cực Theo dòng lịch sử nổi đầy vơi Mái nhà rải rác cạnh đường đi Ẩn hiện như đang đợi cái gì Dưới bóng cây xanh lay gió núi Cạn nguồn gảy khúc hát tương tri Vẫn còn sương khói giữa ngàn mai Dặm liễu xa khơi dáng nhạt phai Mà rất lung linh tơ sợi dệt Vào trong gót bước mối quan hoài Mầu vàng của nắng nhuộm khô đi Bờ cỏ hanh hao cuộc hẹn kỳ Một chút se lòng trong bối cảnh Êm đềm thổn thức của từng khi Cành vươn quang hợp để tồn sinh Lá trụi hôm nao bước lữ trình Trong gió nực nồng mà khắc nghiệt Cũng là nét đẹp gọi bình minh Bóng mây ôm sát đỉnh đồi kia Như để đong đầy để sẻ chia Ở tận vùng cao mà gót bước Du nhàn ánh mắt sáng từng tia Chúng mình tia mắt gởi vào đây Chưa mỏi đường chim ở chốn này Tiếp nhận quê hương đang trở giấc Phút giây giao cảm cuối đường mây .
THIÊN ĐƯỜNG HOA CHỈ ANH ...Hoa Chỉ Anh hồng mùa nắng mới Những ngày xưa ấy mộng Quỳnh Dao Đường bay hạ xuống vầng dương mọc Cái xứ gần như nặng cẩm bào Tuyết vẫn còn vương Phú Sĩ sơn Trắng mây trên đỉnh cứ loang vờn Mầu xanh ngọc bích trong veo quá Trong bóng cây mình đang thiệt hơn Nghe gió rung cây xào xạc lòng Và nhìn mặt nước biếc ru rong Chung quanh man mác mầu hồng ấy Thềm cát nằm im rắc bụi hồng Trong sạch không gian thắm mỹ viên Đẩy đưa vẫy gọi khách trăm miền Cùng giây phút nơi xa xứ Mà cứ như là giữa cảnh tiên Trọn vẹn giấc mơ ngọt tạc thù Dặt dìu thi tứ tiếng ngân thu Vẳng đưa len lén vào dòng chảy Âm vận tình thơ mãi vọng ru ...
TRÒN ÁNH TRĂNG ĐÊM ...Như rắc liễu mành vào tiếng thơ Tròn trăng một cõi vẹn đôi bờ Giọt sương phát tiết lên tùng bách Vào quả cầu trăng những sợi tơ Cồn cỏ trăm năm nốt nhạc trầm Nhạt mờ trăng rọi để hòa âm Phong du vào cõi ru hồn mộng Như thuở xa nào đêm Tố Tâm Bóng núi ảo mờ trong khói sương Như đan dệt lại giữa vô thường Trong giây phút chợt nghe Từ Thức Lỏng phím nguyệt cầm da diết vương Trời thắp ngàn sao lấp lánh xa Chưa thành dòng chảy mảng thiên hà Để cho khúc chiết từ tâm khảm Một chút gì thôi đang thiết tha Chợt thấy lòng mình ngào ngạt hương Nổi trôi thanh thản một cung đường Theo dòng nước nhuộm trang tơ sợi Và gót song hành cạn bến Tương Dưới ánh chị Hằng bóng chỉnh chu Buồng tim rộn rã tiếng ngân thu Anh nghe có cái gì vang mãi Vào trái tim chung rắc phấn cù .