CỘI NGUỒN QUÊ VIỆT ...Như tiếng thở của muôn ngàn năm trước Để vỡ bờ cho cuộc sống hôm nay Hình ảnh làng quê một chút hương say Dìu dặt mãi thời ca dao thành vận Dù tất bật và muôn ngàn lận đận Phút say lòng vẫn sũng gót chân đi Hình ảnh thiết tha trong ấy từ khi Không dáng liễu đài chương mà mộc mạc Kết chuỗi lại tạo thành bao khúc hát Mà cứ là chân chất với đơn sơ Lãm thúy hiên chỉ có một bóng mờ Vọng nguyệt các dễ chừng là xa thẳm Giờ ở đó rặng núi kia xa lắm Mờ hơi sương như một sự quan phòng Ôm ấp ruộng đồng giềng mối ru rong Rì rào tiếng lũy tre xanh trong gió Bờ đê cao kéo vạch dài hoài cổ Nhớ những ngày vang tiếng mõ cầm canh Tiếng nước vỡ đê còn lại âm thanh Chỉ đồng vọng trong Văn Đoàn Tự Lực Ruộng non xanh đường bờ xanh rưng rức Sự tảo tần giữ nước đợi mùa khô Những bóng cây xanh lác đác phong hồ Như đọng lại những dáng ngồi mùa hạ Nền trời bay những bóng hình cò lả Của thuở nào gởi gắm chút hương duyên Trời nền xanh gờn gợn sợi mây chuyền Đang kết chuỗi ngập đầy trời phong nhụy Bóng nông dân trên bờ đê thiên lý Cắt nền lên sự vội vã gian truân Góp vào thơ cho sương khói đượm nhuần Êm đềm của một ngày trên quê Việt Sao cứ mặn trong lòng và tha thiết Gởi mùi hương để cỏ nội hoa đồng Dù rưng rưng mà dòng chữ hanh thông Qua nét bút đưa về ngoài viễn xứ .
HỒN NHIÊN MÀ DIỄM TUYỆT ...Như tất cả cái niềm vui nhân loại Dồn về đây nơi khuôn mặt ngây thơ Hình ảnh hồn nhiên thảng hoặc dại khờ Mà hàm chứa xiết bao là trìu mến Ánh mắt đang cười ngàn vàng chợt đến Khoảnh khắc thôi mà khó kiếm trên đời Môi đỏ cũng cười nhuận sắc hoa tươi Khoe răng trắng hai hàm mầu trong ngọc Vầng trán cao phong thu từng sợi tóc Nét vẽ thần kỳ không thể nào quên Ánh sáng tự nhiên hồn hậu dựng lên Truyền thần cái chân dung càng dấu ái Em bé kia ơi ! lời thơ mặc khải Giây phút tuyệt vời mục kích hôm nay Giữ mãi vào tim bung vỡ hơi mayLãng mạn mùa đông tràn qua nét bút Em còn mãi trên bước đường xuôi ngược Ánh mắt vành môi còn đó nụ cười Tất cả là mầu sắc dáng hoa tươi Gom cạn kiệt vào thơ và bày tỏ .
LĂNG KÍNH QUÊ HƯƠNG ...Giữa cuộc đời quê hương và thế đó Buổi mai nồng còn đẫm ướt hơi sương Trời trên cao xám nhạt lấp cung đường Không bóng dáng lạc hà vào vân cẩu Giữa cuộc đời quê hương là hồn hậu Vây mầu xanh kín giềng mối hàng tre Tầu lá chuối rung xào xạc bên hè Bếp lửa đỏ buổi chiều bay làn khóiGiữa cuộc đời quê hương bao dấu hỏi Mỗi khi đi phiêu bạt ở phương nào Nghe bên lòng cơn gió nhẹ xác xao Là chạnh nhớ dòng sông đầy con nước Bóng lục bình theo dòng trôi xuôi ngược Phảng phất âm thầm mầu tím chùm hoa Ở giữa xa xôi dào dạt thiết tha Cứ rưng rức cái chân quê mộc mạc Thuyền nhỏ qua sông đôi tay thao tác Lao động miệt mài cải thiện an sinh Bóng lắng dòng sông tình tự thanh bình Hình ảnh đời thường đan thanh rõ nét Tiếng gió ngàn phương ru rong khoan nhặt Hương vị ngọt ngào vạn thuở hồn quê Tiếng hát ca dao từ thuở ăn thề Cứ phưng phức vị nồng theo con nước Giữa cuộc đời quê hương đang nằm trước Phảng phất bóng hình bụi chuối hàng tre Bến nước cây đa cao ngất nặng nề Khi thức tỉnh nửa đêm ong óc nhớ ...
CẦU VỒNG BÊN THÁC ...Dưới tầm mắt thì gom vào vào nho nhỏ Mà kéo dài vạch nối tận chân mây Nắng nhẹ trong vừa làm đủ hây hây Đôi gò má khách nhàn du muôn nẻo Đồng lúa vàng chắt chiu thành một rẻo Bên dòng trôi ôm gọn một mô hình Thác đổ nõn nà mầu trắng lung linh Rõ bóng dáng cầu vồng loang bảy sắc Triền núi cỏ phong rêu và khoan nhặt Sắc mầu xanh thiên cổ mãi còn nguyên Dáng đá xù xì thế đứng chao nghiêng Đẹp như vậy mà vô cùng vững chải Tiếng nước rơi ầm ào đang vọng lại Không thì thầm mà vang dội thanh âm Trôi dạt về xa bung vỡ lặng thầm Dường âm điệu của trăm năm lưu lạc Mây dệt trắng khung trời và bàng bạc Những đặc thù nơi ấy ruổi trời trong Thấp thoáng xa xôi nhân ảnh ru rong Đang dao động cái hồn trong cẩm tú Hòa lòng với thanh âm quan vũ trụ Chút nhân sinh cũng hoằng hóa cảm quan Cho ngất cao đỉnh thi sử muộn màng Mà cuối cuộc phơi bày vào âm vận .
THẢ ĐÈN ĐÊM SÔNG HƯƠNG ...Một nghĩa cử tựu trung là diễm tuyệt Trôi theo dòng nước ấy có mùi thơm Tự ngàn xưa như cất vó tung bờm Vóc dáng ngựa Thần Kinh đầy huyền thoại Đêm tĩnh lặng chỉ nghe lời gió nói Thì thầm bay những hương nhụy đài trang Chiếc thuyền con lặng lẽ chống khẽ khàng Quậy dòng nước để hoằng khai ánh nến Chiếc nón quê hương mặc dù không nắng Đang ôm tròn mái tóc kín huyền mơ Tà áo nguyên trinh lấy được tay rờ Ở nơi ấy những đường vân diễm ảo Ánh sáng lung linh ghép thành diện mạo Mang tâm hồn hồi hướng những tư duy Lượn sóng hương thơm khắc khoải từ khi Giờ đan dệt những tóc tơ diễm lệ Bóng cây phiên bản cạn nguồn kể lể Dưới ánh trời bật sáng vọng Thần Kinh Thoang thoảng trôi trong tiếng gió - chày kình Đang gõ thức chuông Cảnh Dương Thiên Mụ Hàm chứa nỗi lòng ánh đèn luân vũ Mãi dặt dìu để dào dạt buồng tim Về xa xôi chốn ấy cuối đường chim Để thắp sáng sự nguyện cầu chân thiện .
DÁNG THU TRÊN HỒ NƯỚC ...Chiếc xuồng nhỏ đang nằm im gác mái Trên dòng trôi nước đan dệt đường tơ Nhánh sông gầy sương khói buổi xa mơ Nghe xào xạc lách lau trong gió nhẹ Rừng nguyên sinh xanh mầu xanh quạnh quẽ Để quan hoài theo gót bước nhàn du Không nắng lên dưới tầm mắt phong thu Nên cảnh trí cơ hồ là trầm mặc Dáng đài trang viễn du trong đôi mắt Trắng tà ôm thức dậy những đường cong Vịn mái chèo để nghe gió ru rong Và mong đợi nẻo hồ đang réo gọi Những trang bị nhuốm mờ mầu quan tái Nhưng vành môi vẫn phảng phất mầu son Đem thiên nhiên giữa lặng lẽ vào hồn Xao xác điểm cung trường trong mao mạch Cây quang hợp trăm năm đang nhịp phách Để cạn nguồn bộ gõ cứ chơi vơi Trong đột nhiên dựng lại một chân trời Mang vóc dáng của tiêu thiều dìu dặt Chỉ có gió vọng âm ba khuya khoắc Gạn ngôn từ vào thế giới vô không Đang thoát ra những dòng chảy tơ đồng Nghe rưng rức tình thơ mùa hương nhụy .
KHOẢNG TRỜI ĐẢO CÒ ...Ánh nắng nhạt mầu nhuộm lá xanh Nõn tơ mầm nụ gió rung cành Không gian ấm dịu trong ngày đến Từng sợi tơ vàng rất mỏng manh Dáng đứng khô cằn của bóng cây Cắt lên quần thể dưới trời mây Mầu trời xanh ngắt và như lọc Dường đã diễm trang ở chốn này Cò đứng trông theo đôi cánh cò Thanh bình như thể để đong , đo Hằng sinh động vật tăng mầu đảo Những sắc trắng ngần - sắc tự do Trong ấy thầm thì ở rất xa Ngàn khơi sóng vỗ chuyển âm ba Và nghe tiếng quậy vang trong nước Tiếng của muôn loài cá vọng xa ...Đêm đảo nằm nghe gió trở chiều Se se hơi lạnh - ấm hương yêu Tình thơ sùi sụt trôi dòng chảy Những buổi du nhàn đã chắt chiu .