Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013


This image has been resized. The original image is 800 x 600.


BIỂN XUÂN THÀNH ...

Buổi tàn thu nắng kéo dài thương nhớ 
Biển hoàng hôn càng thấm đẫm hương tình 
Không ảo mờ mà vóc dáng lung linh 
Cứ trầm mặc đi vào chiều suy tưởng 


Ngồi bên nhau để nghe giờ vô lượng 
Giữa thế trần thanh thoát giấc mơ xưa 
Gió ru rong nẻo thiên lý bông đùa 
Làm rưng rức mầu không gian diễm tuyệt 


Ở ngoài xa mấy ngọn đồi cách biệt 
Đứng lặng thầm trong nghệ thuật chân dung 
Nắng huyền mơ xóa bỏ nét đỉnh chung 
Mềm thi tứ cho bậc thềm lãng mạn 


Chút khẽ khàng nhẹ đưa vào bảng lảng 
Lời thầm thì trao đổi của buồng tim 
Trong vô cùng không giới hạn đường chim 
Lời thổn thức vào thời gian đẹp nhất 


Đường chân trời thẳng đường ngang cung bậc 
Để cho mây bẽn lẽn nhạt khung trời 
Cái mầu xanh ngọc bích điểm chơi vơi 
Sắp hội ngộ cùng tà huy nồng ấm 


Cuộc hải hành ở ngoài khơi xa lắm 
Sự nổi trôi mang vóc dáng phong hồ 
Gợn trắng liêu trai mà vẫn phân phô 
Ngoài dặm liễu nối ngàn dâu biêng biếc 


Dấu chân bước của nẻo hồ chim Việt 
Trong nắng phai mầu cát của bao ngày 
Anh thấy gì không giữa buổi hôm nay 
Đã ấn chứng - biển Xuân Thành Hà Tĩnh .


Sóng nhàn rỗi đang miệt mài vô định 
Để tình thơ bắt nhịp giữa phương trời 
Sóng bạc đầu vạn kiếp ấy anh ơi !
Như ập mãi vào buồng tim giao ngộ .

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013


 
Hình ảnh


TRỜI XANH MÂY TRẮNG - TÌNH THƠ ...

Hãy im lặng để nghe tim thổn thức 
Giữa không gian thanh thản giọt chân như 
Em cùng anh gạn lọc những ngôn từ 
Nghe sóng biển ngoài kia về khoan nhặt 


Trong sáng vùng trời rơi vào tầm mắt 
Giấy đặt trên bàn , tay viết tìm thơ 
Nồng ấm nơi đây lấy được tay rờ 
Ngày giao cảm cuối thu trời nhạt nắng 


Tiếng dừa ru trong gió đưa tĩnh lặng 
Phút xao lòng ngọt lịm giữa nguồn tim 
Mây trắng ngoài xa dường cuối đường chim 
Như dáng đứng từng vần thơ song ghép 


Nước biển mầu xanh tự tình quyền phép 
Vào tâm hồn bung vỡ cuộc giao bôi 
Hơi ấm chuyền nhau làm đẹp dáng ngồi 
Của một buổi gởi lòng vào biển hẹn 


Mình cùng thấy chút gì reo trong nắng 
Lay sợi tơ trên hai mái sương thềm 
Của những ngày nồng ấm lắng bên em 
Vòng tay nhẹ choàng qua vai thang bậc 


Bãi cát vàng kéo dài thêm gang tấc 
Dấu chân mềm còn đó buổi hoàng hôn 
Nắm tay nhau để dịch chuyển tâm hồn 
Cứ rưng rức bên lòng niềm xao xác 


Nước trầm tích bóng mây hình man mác 
Thơ chúng mình gởi trọn ở trong mây 
Trải thời gian diễm tuyệt bởi những ngày 
Bên bờ biển ấm nồng hương dạ lữ .

 
Hình ảnh


NẮNG RỌI QUANH HỒ ...

Hố sụt xuống thành hồ bơi lặng lẽ 
Trong âm thầm mà trông rất nên thơ 
Nắng trên cao rót xuống sáng đôi bờ 
Để ấm áp một chân dung du lữ 


Cây khoe lá sắc mầu như gồm đủ 
Làm tăng thêm cảnh đẹp của thiên nhiên 
Sơi tơ cây buông rễ thỏng ngoan hiền 
Dáng e ấp tiềm tàng hương nhụy mới 


Tiếng nước quậy khẽ khàng như trao gởi 
Vào dòng xanh những âm khúc reo vui 
Từ đường xa rộn gót bước chân người 
Về góp mặt cho không gian khai hội 


Ở trên cao gió ngàn trùng về vội 
Lay cành cây phát tiết nhịp vi vu 
Mãi êm đềm như bóng dáng dòng tu 
Ngày cuối hạ bắt đầu phai nhạt nắng 


Gởi hết vào thơ ân tình dài nặng 
Cạn nỗi niềm gạn lọc đẹp tình thơ 
Ngồi bên nhau để cùng dệt ước mơ 
Và nồng ấm vòng tay bên song cửa .

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013


 
Hình ảnh


YÊN BÌNH GIỮA VÁCH NÚI ...

Có phải đây là của Đại Ninh ?
Ngày nao ôm gọn bước chân mình 
Cái hồi còn vẫn trong lang bạt 
Dìu dặt từng trang thắm trúc quỳnh 

Dòng chảy mầu xanh của hẹn hò 
Hai bên vách núi mối tơ so 
Triền miên mà vẫn như cài đặt 
Một lớp phong rêu thắm mép bờ 

In bóng mây bay ở cuối nguồn 
Cái mầu sáng bạc nhuộm gành truông 
Cho tơ cho liễu cài lên gió 
Từng đợt dòng trôi xếp lớp tuồng 

Và bóng cây xanh góc lạc loài 
Đang làm ấm lại mảnh gương soi 
Những ngày lưu lạc trong êm ấm 
Trôi dạt em , anh nặng cảm hoài 

Trời cũng vân vu hai sắc mầu 
Của mây dàn trải lối đi nhau 
Mà chừng như để bền tơ tóc 
Mỗi bước nhàn du mỗi nhịp cầu 

Giây phút trầm tư gởi giữa dòng 
Cho tình thơ đẹp với thanh trong 
Kề chung hai mái đầu sương bạc 
Tận hưởng niềm vui tận cõi lòng .

 
Hình ảnh


PHONG CẢNH NÚI BÀI THƠ ...

Đối diện Bài thơ tự thuở nào 
Bên này biển lặng gió lao xao 
Phải chăng âm khúc từ khi ấy 
Nét chữ phong nho mãi cuộn trào 


Du lịch hay đang cuộc hải hành 
Con thuyền hướng mũi nước xa xanh 
Trên từng lượn sóng đang thêu dệt 
Cho nước phong thu dáng liễu mành 


Cây cỏ tiêu dao với nắng vàng 
Cái mầu thương nhớ mọi thu sang 
Nhẹ rung trong gió ru âm khúc 
Dìu dặt gần như rất khẽ khàng 


Một góc mà thôi vẫn kết thành 
Dòng tơ bắc nhịp bước em anh 
Cây cầu dây ấy đang tơ tóc 
Vào gót chân theo hoa lá cành 


Kỳ vĩ kỳ duyên của hẹn kỳ 
Bài thơ còn mãi lối hồi quy 
Hôm nay lại nặng thêm dòng chảy 
Của một tình thơ lắng bấc chì 


Không thể phôi phai cuộc bổng trầm 
Theo từng chặng khúc nặng thang âm 
Quê hương càng đậm thêm mầu sắc 
Và núi Bài Thơ vẳng cổ cầm .

 
Hình ảnh


SẮC THU TRONG NẮNG ...

Nắng thu rộm sắc vàng yêu 
Cứ loang loáng chảy tơ thiều vào tim 
Bóng cây song lập - đường chim 
Nẻo hư vô ấy lối tìm riêng cho 
Gió bay từng sợi bụi tro 
Sắc thu lãng đãng mày mò vận âm 
Phương trời ngọc bích nín câm 
Mà chừng lỏng phím bổng trầm phải không ?
Bóng cây trải nhẹ ấm nồng 
Con đường hẹn ấy nếp chồng chất cao 
Lá vàng mầu ấy chiêm bao 
Khẽ khàng theo gió thu nào đây anh ?
Cuối trời một chút mong manh 
Của thu của buổi tơ mành xa xưa 
Rung thềm gót bước đong đưa 
Đan thanh liễu hạnh mới vừa hôm qua 
Mãi nằng nặng bóng quan hà 
Phong sương bồ liễu gấm hoa mái đầu 
Thu trời vẫn thế - biển dâu 
Mà hương vị nhụy thắm mầu hương yêu 
Lặng thầm mà lắc bao nhiêu 
Đường tơ vào cõi cuối chiều đời thơ .

 
Hình ảnh

TRÚT LÁ TRỜI THU ...

Thu mùa trút lá xưa xanh 
Mình còn nhớ lại - không anh ?- một ngày 
Ấm nồng tràn ngập vòng tay 
Nẻo đường lưu viễn men say tự giờ 
Lá vàng nhịp rụng vào thơ 
Không gian lặng giữa đôi bờ trao chia 
Gió thu đuổi bắt đầm đìa 
Chút hoang sơ tím mép bìa hoàng hôn 
Giữa say nhầu nát tâm hồn 
Giữa hương vị nhụy giữa dồn dập tim 
Phút giây dòng chảy lần tìm 
Cho hơi ấm đọng cánh chim giao mùa 
Cành cây trụi lá già nua 
Đang ươm ướp nụ se sua giữa này 
Ngập tràn mầu trắng ngàn mây 
Dáng thu vẫn đọng - cao bay cuộc tình 
Của không gian của riêng mình 
Mùa thu là của em anh tự giờ 
Mặn nồng biết mấy tình thơ 
Mỗi không gian nặng mỗi tờ hoa tiên 
Đầy trời là dáng thu duyên 
Vào thơ để ghép một thiên sử tình .