NICK NGÔI SAO SÁNG ... Bầu trời ấy hàng ngàn ngôi sao chói Đã thăng hoa cho cái đẹp không gian Từ cổ sơ dòng chảy của chặng đàng Mà không đẹp bằng ngôi sao Nick Vujicic . Cả hành tinh chặt vòng tay thân thiết Những khâm hoài nức nở nặng vòng quay Ánh mắt nở hoa , anh sáng hôm nay Làm bung vỡ những buồng tim băng giá Dáng đứng của anh hoằng khai cao cả Như cơ hồ hựu tấn những tiềm năng Tật nguyền ư ? Không thể là khối băng Anh chắp cánh bằng những gì có thể ... Quê hương ta ơi ! phần tư thế kỷ Chiến tranh còn những hệ lụy thương đau Bao tấm thân - ở đó những cơ cầu Đang gục xuống trong vô cùng đoài đoạn Nick đã đến đem con tim thắp sáng Bằng tấm thân khiếm khuyết cả mấy chi ! Vẫn sáng lên trong ấy những tư duy Bằng tiếng nói châm ngòi cho cuộc sống Trời vẫn cao để niềm tin lồng lộng Cho mỗi ai cay đắng bởi thân mình Cảm ơn người - bạn Nick - của hành tinh Đã kịp lúc về Việt Nam khai nụ ... |
Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
DÁNG ĐỨNG ĐÔI CHIM ... Điểm hẹn nhau ở cuối ngày mong đợi Hai hình hài chan chứa một niềm tin Tuy là hai thân phận của loài chim Đã phác thảo một vòng quay dấu ái Ánh mắt tròn đen một điều ghi lại Cứ thanh thao trong ánh sáng hôn hoàng Mầu lông dịu mềm dìu dặt nhung trang Đang hòa nhập vào lối đi ru cảm Cây vắt ngang qua nhịp cầu nắng rám Sự khô cằn làm vững chắc đường bay Một chút mà thôi bật dậy mê say Cho một nhịp nhạc thơ đang hòa tấu . |
KHOẢNH KHẮC HOÀNG HÔN ... Phải cảm nhận từ con tim nghệ thuật Chạy qua luồng văn học có từ khi Mới bon chen vào vị thế tư duy Gạn lọc được âm vần cho thanh thoát Hoàng hôn ơi ! một phút giây khoảnh khắc Mà chiều dài gần phủ kín hành tinh Đàn chim bay rời khỏi mé hiên đình Để vô tưởng đi vào trong vô tưởng Vầng chiêu dương một vòng tròn vô lượng Chia không gian làm hai bậc phân kỳ Cây biệt hành vào độc nhất hướng đi Làm bối cảnh thật vô cùng phong nhụy Ta đón bắt một phút giây kiều mị Để cho hồn trăn trở giấc mơ hoa Của hôm nay còn lại bởi hôm qua Mà thang bậc là hồn nhiên trong sáng . |
Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013
NÀNG TÔ THỊ ... Mây trắng ơi ! đang bay về đâu đó Có cho nàng Tô Thị gởi gì không ? Hình ảnh thiên thu trũng nặng bên lòng Từ cái thuở bước chân cằn sỏi đá Mộc mạc đơn sơ vô cùng hoa lá Cái hình hài dầu dãi một chân dung Vách núi vẫn cao dòng chảy điệp trùng Dưới ánh mắt đợi chờ không mòn mỏi Đã qua đi dòng thời gian sương khói Để bây giờ còn đó giữa thanh thiên Quan tái xa xôi đất nước cuối miền Niềm khát vọng đôi bờ xưa còn lại Tính nhân văn giữa buồng tim nhân loại Cứ dặm ngàn khoan nhặt một hồn thiêng Tô Thị ơi ! hãy đứng đó thiên niên Cho dân tộc không bao giờ chia cách Ta viết bài thơ đặt vào trang sách Làm đẹp quê hương dáng đứng núi rừng Bóng một người bồng ẵm giữa rưng rưng ! Cứ chờ đợi dù bạt ngàn mây núi . |
HỒ MẦU XANH TRONG NẮNG ... Ánh nắng ban mai khoe mầu của hạ Trải không gian mầu sắc của diệu kỳ Cái mầu xanh như cô đọng từ khi ... Có sức sống tiềm tàng từ thái cổ Bầu trời cao những vầng mây hư ảo Vẽ chân dung một phong cảnh thanh bình Ghe sinh tồn xuôi ngược với ba sinh Mà thi vị theo bàn tay tương tác Nước cũng xanh rong đưa theo điệu hát Từng đường triều bắc nhịp khúc xa khơi Âm ấm theo mây là những tiếng cười Cô gái bản đặc thù trong trang phục Cây trên cao cuối nhành soi mặt nước Đối chếch nhau quang hợp nắng mai vàng Hòn đá trầm tư hình ảnh quan san Bên dòng nước cứ mơ về sông Vị Trải lòng ra trong nắng bay hương nhụy Để nghe hồn dao động gió hoan ca Ba Bể ơi ! cứ còn lại hôm qua Mặt hồ đọng cái mầu xanh phỉ thúy . |
KÉO DÀI ÁNH SÁNG ... Mây trên cao ôm bầu trời lặng gió Cái mầu xanh ngọc bích ấy phiêu bồng Rặng núi già cái thành lũy non sông Thân thương quá mọi nẻo đường nắng hạ Ta đến nơi đây buổi mai êm ả Nghe ầm ào tiếng nước trắng mầu mây Đập chắn ngang thao thức những đôi tay Lập trình vẻ quê hương thêm ánh sáng Dòng nước trôi đi từ nguồn tản mạn Mà họa hoằn điểu tiết mấy công phu Cây cỏ mầu xanh còn chút hoang vu Như hoạt họa cho cơ ngơi khoa học Mầu gạch Cổ Chiên đỏ son mưa móc Trong lặng thầm mà nhân ảnh kỳ duyên Tất cả nằm trong quần thể thiên nhiên Đã thắp sáng đường bay cho cuộc sống Tất cả lặng yên trầm tư điệp mộng Mà xao bờ trong ấy những dòng trôi Ta đã về đây đồi núi xa xôi Hòa khát vọng vào bài thơ no ấm . |
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
HOÀNG HÔN CỦA HẠ ... Chiếc cầu ấy buổi cạn nguồn sông nước Chiều quê hương cẩm tú bức dư đồ Dòng sông trôi dưới ấy sẽ về mô ? Mà nhất định mang phù sa no ấm Mây vân cẩu đan theo đường hoa gấm Phân ranh ngôi rẽ quạt của chiêu dương Những nhành cây thở hít khí vô thường Đang xếp lá để đi vào đêm ngủ Những nhịp cầu - xa khơi - ngày tháng cũ Kết chiều dài trầm mặc với thời gian Cắt đường mây qua ánh sáng trễ tràn Chút diễm lệ của tà huy thoáng chốc Trời vào hạ khí bay nghe khô khốc Mà bây giờ lại giây phút hoang mê Bay vào thơ là giai điệu hẹn thề Trên dòng nước nổi trôi thuyền dạ lữ Dường đã hết biết bao là ngôn ngữ Vẫn chưa cùng - tuyệt bút của trần gian Tạm mà thôi mà cũng rất chứa chan Qua đường nét cuối ngày trong tiết hạ . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)