Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016



NẮNG RỌI ĐẦU NGUỒN .

Nắng mai rừng nhuộm đầu nguồn
Lên ngàn cây lá đầy truông qua gành
Dòng sông cứ chảy mong manh
Sắc trời phiên bản màu xanh ỡm ờ
Con thuyền cô lẻ đầy thơ
Trôi về cuối ngạn nắng mờ vàng phơi
Non xa lắng tiếng à ơi !
Làng quê mái đẩy ngọt lời triều ca
Chút sương cô đọng trời xa
Hoen màu e lệ nắng pha thẹn thùng
Tình thơ ghép vận lao lung
Mà hương nhụy mới tao phùng buồng tim
Giữa mùa hạ cánh đôi chim
Xứ xưa tĩnh lặng nổi chìm gởi trao .




ĐỈNH ĐỒI BỜ BIỂN HẠ .

Và ở nơi đây một đỉnh đồi
Họa hoằn cây lá cõi xa xôi
Sườn xanh cỏ vướng mùa trăng mật
Buổi ấy tình thơ nhẹ nhõm ngồi

Bên cạnh con đường xe ngựa qua
Ồn ào rộn rã những âm ba
Cái miền du lịch từ muôn thuở
Đầy gót nhàn nhân dệt bướm hoa

Mặt biển ru hời trải nốt la
Lằn đi lượn sóng ở chiều xa
Nắng soi màu sáng làm bung vỡ
Ghép vận tình thơ bao thiết tha

Mây cũng đùn theo ở cuối trời
Toàn trang chấm phá nét chơi vơi
Hạ Uy Di buổi mình rong ruổi
Men vị còn đây bút cạn lời .




NẮNG TRÊN BIỂN HẠ .

Đây Hạ Uy Di một góc trời
Nắng mùa hạ ấy nhớ đầy vơi
Mình về một buổi chim liền cánh
Bờ cát êm đềm gót dạo chơi

Tiếng sóng vỗ bờ trắng sắc bay
Nắng nhòa bờ cát nắng lung lay
Màu xanh của biển từ muôn kiếp
Vây vướng tâm hồn những đắm say

Ở cạnh sườn non nắng cỗi già
Đường hằn dòng chảy kỷ Jura
Như là nét vẽ thời hưng phục
Ánh nắng soi nồng vắt gấm hoa

Dưới bóng những cây lặng gió xao
Sắc màu dồn chứa sự nôn nao
Tơ đàn ai bắt lên khoan nhặt
Giục giã tâm hồn tắm ước ao

Ngọc bích khung xanh mây trắng về
Bay qua sườn vắng rắc hương mê
Không gian dành trọn cho men vị
Của cuộc tình thơ xa lắc quê .


Inline image 1

GỞI GẤM VÀO NGÀY .

Ngày mới bắt đầu cuộc thiết tha
Nắng phơi quan tái nhuộm quan hà
Mùa về phương ấy thanh thao gió
Như lạc vào hồn nốt nhã ca

Thềm cỏ xanh non mượt gót chân
Rác rều không có vắt trong ngần
Bóng soi dừa đổ đen màu vẽ
Trao gởi hiên thềm mộng ái ân

Và lá dừa ru trong nắng soi
Lệ kiều bóng sắc của hôm mai
Bên bờ biển nước xanh e lệ
Níu kéo bao nhiêu những dặm hài

Xa ở ngoài kia sóng bạc đầu
Ngàn khơi đuổi bắt giữa dòng sâu
Tơ đàn biết mấy cho phong cảnh
Ở cõi trời xa - mấy nhịp cầu ?

Đồi ở bên kia xa rất xa
Nắng phơi nhuộm sắc mỏng khoan hòa
Dưới trời mây trải trôi từng mạn
Tâm khảm dễ chừng rất diết da

Giây phút gỡi đi để nhớ mong
Bên kia bờ biển một tâm đồng
Thần giao cách cảm qua ngòi viết
Thô thiển ngôn từ để cảm thông .


Inline image 1

BÌNH MINH MÙA VIỄN XỨ .

Bình minh thức dậy bên trời
Sắc màu cam phấn mềm môi gian trần
Sợi mây rắc mỏng cung tầng
Lãng du đầy ắp phong vân rộn ràng
Chút màu xanh nhẹ nhung trang
Lặng se bung vỡ dặm đàng cách xa
Vầng dương chia bóng tơ hoa
Màu vàng chiếu rọi hiên tòa đại dương
Dặt dìu biết mấy ngàn thương
Trầm tư vào cõi vô thường nhân gian
Gió đưa từng lượn khẽ khàng
Rót âm thanh nhẹ vương mang cõi lòng
Tâm hồn cách biệt hòa song
Bình minh gọi nắng vân phong đôi bờ
Tương đồng kết nối dòng thơ
Để nghe đồng vọng qua tờ hoa tiên .



Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016



MÀU XANH TẦN TẢO .

Màu xanh ở đó sắc chè ơi !
Ánh nắng vấy vương muốn nghẹn lời
Da diết cung đàn hương lửa cũ
Nỗi niềm chiết khấu giữa khôn nguôi

Đâu đây tiếng vọng của mưu sinh
Rả rích mà như suối tịnh bình
Trong vắt cung trầm loang khoảnh khắc
Tầm nhìn hư cấu giữa vô minh

Nín câm bên ấy mối giềng xanh
Tiếng gió vo ve điểm liễu mành
Như tiếng thì thầm mùa ghép vận
Khung trời vạn dặm phải không anh ?

Là mình tầm mắt dõi chiều xa
Bóng núi sương loang sắc nhạt nhòa
Độ sáng chân trời làm đỏm dáng
Không gian đứng lại dệt tơ hoa

Màu xanh ở đó sắc chiều ơi !
Hưng phấn nguồn thơ buổi cuối trời
Phiên bản cuộc tình như lặp lại
Những ngày bung vỡ nhịp tim trôi .




THẢ LƯỚI VÀO DÒNG .

Dung nhan dấu ái lặng phù du
Giữa cõi mênh mông tỏa sắc mù
Ánh sáng tơ đồng đang độ vỡ
Vào hồn phiêu lãng buổi phong thu

Yêu kiều bóng dáng của đài trang
Lưới ngả vào miền sợi lạc hoan
Mái tóc hương xa bay lộng gió
Dường nghe từng nốt lặn tơ đàn

Không neo mà đứng giữa tiêu dao
Phương tiện màu đen nhẹ lắc chao
Tiếng sóng vỗ sườn nghe diệu vợi
Ghi vào tâm thức những dâng trào

Màu trời biếng sắc để thiền không
Ánh sáng rọi vào sự ruổi rong
Tím lạnh không gian miền cực viễn
Giao thơ tình muộn dệt tơ đồng

Hồn thơ cùng gởi phút se se
Để dệt vào trong thảm quế hòe
Dòng nước vô tình khơi vận ý
Làm cho bung vỡ vị hương mê .