Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016



​Bát Xát ruộng bậc thang mùa nước đổ  
KHÓI BỤI HÒA SƯƠNG ...

Sương mờ hay bụi mưu sinh ?
Lãng du cùng nắng tịnh bình không gian 
Đường cong thang bậc sơ hoang 
Của từ ngày ấy giọt loang bây giờ 
An cư lật giở từng tờ 
Cần lao giọt đổ bụi bờ mồ hôi 
Tường thành góc cạnh khúc nôi 
Khóm tre bụi chuối ru hời nửa khuya 
Nằm bên sườn của mép bìa 
Dãy non cựu lão đầm đìa giọt sương 
Mình đi nối bến bờ tương 
Để nghe tiếng gió thụy tường Lào Cai 
Mây trời kết sắc liêu trai 
Quan san thâu ngắn kéo dài cảm giao 
Bên thềm sườn gió lao xao 
Tím se khoảnh khắc cuộn trào buồng tim .


Hoa mai phủ hồng thảo nguyên ở Tân Cương

YÊN LẶNG NGÚT NGÀN ...

Cũng là vạch nối liền nhau 
Ngàn hoa rộ nở giữa màu nắng lên 
Lặng thầm như buổi trời quên 
Màu hoằng hóa nốt nhạc nền phổ thơ
Trôi xuôi màu cỏ nõn mơ 
Mật vàng giọt nắng ôm bờ nhân sinh 
Xa xôi tơ sợi lữ trình 
Màu hoa điểm xuyết hòa minh nắng mùa 
Mưu sinh trong gió vẳng đưa 
Tiếng tơ ai vọng nhặt thưa cung thềm 
Nỗi niềm gởi tận đường chim 
Song hành biết mấy nổi chìm giấc mơ 
Trông vời nắng đổ hồn thơ 
Lặng thinh một cõi ảo mờ thực hư 
Không gian khoảnh khắc chân như 
Bụi mờ quan tái cầm như không còn .
Hoa mai phủ hồng thảo nguyên ở Tân Cương

TÂN CƯƠNG VÀ NÉT VẼ ...

Chao ôi ! nét thiên thần
Vẽ lên toang trong ngần
Cái sắc màu hư ảo
Dòng chảy bút hàn lâm

Con đường ấy quanh co
Ôm sườn đồi mộng mơ
Trải dòng trôi da diết
Khoang trĩu nặng tình thơ

Lỗ chỗ và lây loang
Sự tần tảo cung đàng
Nét cần lao vang vọng
Cơ hồ lớp cổ trang

Rải rác những tàng hoa
Từ trên cao thiết tha
Như ai đang điểm xuyết
Cho không gian lụa là

Cỏ còn hằn dấu chân
Năm tháng kết băng tần
Những cọc cây khô khốc
Tiếng hí vọng triều ngân

Cùng nhau đứng bên đường
Dìu dặt mối tơ vương
Nỗi niềm và thời khắc
Cùng vẻ đẹp miên trường .
Hoa mai phủ hồng thảo nguyên ở Tân Cương

DÒNG TRANH THỦY MẶC ...

Đỉnh cao về với nắng
Còn vương vấy sương mùa
Tuyệt nhiên là im lặng
Chỉ nghe gió lua khua

Mùa hoa mai nở rộ
Đặc thù và vô thường
Ở chân trời khắc khổ
Nhạt nhòa lạnh biên cương

Sắc màu là nỗi nhớ
Chiếm lĩnh cả tâm hồn
Phút giây tình bung vỡ
Ngào ngạt vị môi hôn

Thung lũng xanh e lệ
Màu con gái thẹn thùng
Góc cạnh mờ dâu bể
Kiều mị một chân dung

Trời cao mây thổn thức
Để giọt nắng phơi vàng
Men tình dâng rạo rực
Giai điệu nặng kiều trang

Em và anh dìu dặt
Đi theo nắng mặt trời
Buổi mai vùng xa lắc
Tình thơ trải ngàn khơi .

Hoa mai phủ hồng thảo nguyên ở Tân Cương

VÓ CÂU XUÔI TRIỀN NÚI ...

Động vật đi theo nắng
Chiều xuôi của ngọn đồi
Màu vàng phai khuya vắng
Gây gây nhớ xa xôi

Màu xanh non sũng ướt
Đè nặng sự lặng tờ
Vó câu như dòng nước
Trôi theo gót tình thơ

Hoa hồng đang đơm sắc
Vào ánh nắng mai hồng
Thời gian trôi vằng vặc
Để nghĩa biển tình sông

Đi vào theo dòng chảy
Cuộc sống ấy an bình
Dưới một miền hoang dại
Mà đẹp lắm bình minh

Đi tìm và có được
Những sợi nắng vắt ngần
Tràn trề bao nguyện ước ...
Song hành những bước chân .



Hoa mai phủ hồng thảo nguyên ở Tân Cương

APRICOT VALLEY ...

Đường xa ngoài vạn lý
Theo ánh nắng hạ về
Không gian bay vị nhụy
Lãng đãng khắp trời mê

Trải bậc thềm màu sắc
Thời khắc của mặn mà
Lặng thầm và se thắt
Tâm hồn ngập gấm hoa

Màu hồng cùng màu trắng
Vàng mỏng với tím nhòa
Chật không gian của nắng
Apricot Valley !

Bóng đổ dài thềm cỏ
Thung lũng nắng vơi đầy
Ngồi chung trong vòm đó
Tình thơ theo gió bay

Trời Tân Cương lưu luyến
Cứ mãi mãi ngậm ngùi
Làm tâm hồn xao xuyến
Vào hồn cứ khôn nguôi .




BẾN CỦA NGÀY XƯA ...

( Viết theo lời tặng của Mai Anh .)

Sỏi và đá cùng trăm năm lẫn lộn
Bên đại dương xanh thẳm một thang tầng
Liệp phương bay nhụy vị của văn lân
Tổ Quốc đã bốn ngàn năm Văn Hiến

Buổi rong chơi Chương Đài và Liễu Truyện
Trắng trong hồn thanh bạch cả buồng tim
Song hành nhau màu quan tái nổi chìm
Gạt bỏ cả rác rều vây bu bám

Nắng hạ màu rắc gieo mùa giao cảm
Cùng bên nhau tầng sỏi đá mặn nồng
Núi ngoài kia xa lắm ngoại tầm trông
Mà kiều mị dưới trời trong ngọc bích

Cây lá thầm ru rong bao âm phách
Tiếng tơ mềm réo rắt cổ cầm xưa
Sóng ngàn khơi ập bến cũng nhặt thưa
Làm bung vỡ tơ lòng gieo sỏi đá

Đã ngồi đây năm xưa ngày vào hạ
Trang cảo giờ soạn lại để phong yên
Tặng người thơ người phụ nữ tiền duyên
Làm nhân chứng tình thơ này son sắt .