Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015



NHỮNG BƯỚC CHÂN VỀ ...

Ánh tà huy xuyên ngàn mây rẽ quạt
Rọi qua đường siêu thực sự cần lao
Gót chân về im lặng để xôn xao
Tiếng vọng động của quê hương cực Bắc

Từng động tác cơ hồ đang dìu dặt
Để khôn nguôi hình ảnh ấy trong lòng
Cuộc sống đây dàn trải nét thanh trong
Đã hiện diện qua rất nhiều thế kỷ

Màu thổ cẩm im lìm mà kiều mị
Ôm dáng hình trong ấy sắc đan thanh
Chiều đơn sơ mà rối rắm tơ mành
Gạn cái đẹp qua góc nhìn Văn hiến

Dòng suối trong cuộc hành trình lưu viễn
Rất xa xăm nghe dòng chảy xao bờ
Ánh tà huy phong tống nét hoang sơ
Những thửa đất trầm tư đường cày dở

Những ngôi nhà màu tranh rêu muôn thuở
Song cửa in mấy giọt nắng muộn màng
Chiều ru tơ từng nốt nhạc đi hoang
Vọng vào núi vẳng ra lời mộng mị

Trọn chân dung những ngày ngoài thiên lý
Cảm trong lòng từng vạch nối quê hương
Lộng vào mây những hình ảnh thụy tường
Gởi và nhận thành bài thơ ý ghép .






TUYẾT RƠI LẠNH MÙA ...

Tuyết rơi mùa trắng xóa 
Lịm chết cả hồn cây 
Quê hương người xa lạ 
Mang một nỗi buồn vây 

Bên thềm rừng màu tuyết 
Ngả bóng râm nắng về 
Mối chạnh lòng se thắt 
Hòa cùng sự buốt tê 

Dưới dòng con sông lạnh 
Ảo mờ khói trắng bay 
Ánh triêu dương hiu quạnh 
Mờ đục phủ ngàn mây 

Một thoáng loang màu tím 
Trong gió rong thầm thì 
Giữa không gian vô nghiệm 
Lặng lẽ gót chân đi 

Không nghe gì trong ấy 
Ngoài giọt rơi khẽ khàng 
Mái tóc nhòa phe phẩy 
Đan dệt sợi tơ loan 

Phương trời xa diệu viễn 
Đường hạ cánh ướt đằm 
Vòng tay nồng xao xuyến 
Trao gởi chuyện trăm năm .

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Dem trang ram tron nhat trong nam

TRĂNG TRÊN BIỂN ĐẢO ...

Tiếng sóng tràng giang mãi cuộn trào
Ở ngoài biển đảo trắng vươn cao
Thầm thì hơi gió loang vào sóng
Hoang vắng chừng như ở cõi nào

Quần thể đá đen lạnh sắc đêm
Như lung linh gió vỡ êm đềm
Ánh trăng mỏng nhuộm hồn mờ tỏ
Huyễn hoặc cung trời se thắt thêm

Đường thẳng phân ngôi biển lặng gương
Màu trời trong ảo sắc vô thường
Vầng trăng nhỏ đứng vo tròn bóng
Nhạt sắc màu cam lạnh vấn vương

Bờ biển vàng trăng dịu mượt mềm
Gót chân trùng bước vọng tơ êm
Giọt sương dường nhỏ tơ đan tóc
Nghe lạnh hồn chung xóa bậc thềm

Tiếng sóng ầm ào tiếng gió đưa
Tình thơ phút chốc nhớ chiều xưa
Đường bay hạ cánh Giang Tô tỉnh
Cũng dưới trăng thầm trang nhặt thưa .


DƯỚI ÁNH TRĂNG ĐÊM .

Thức nghe tiếng gọi vầng trăng
Chơi vơi trong nước họa hoằn dòng trôi
Hòa lòng vào với xa xôi
Bên song lãm thúy mượn lời quỳnh dao
Nổi trôi sóng lượn lao xao
Yên ba mờ nhạt lối vào cơn mơ
Bóng cây độc nhất ỡm ờ
Như trong cội quế bên bờ hàn cung
Rọi vào mặt nước tơ rung
Ánh trăng dường mệt nằm chung góc mờ
Phẳng gương dòng chảy lặng tờ
Cạn nguồn giữa cõi hoang sơ nào về
Đêm mùa thu cạn tím se
Bên song lần dõi tiếng nghe xa vời
Qua bao xứ đất cõi trời
Song thềm dạ lữ thơ rơi thu mùa
Tiếng lay màn lạnh thêu thùa
Bài thơ ghép vận nhặt thưa gieo vần .



CÁNH ĐỒNG CAO BẰNG BUỔI SÁNG .

Đồng lúa xanh nơi ấy 
Miền cực Bắc Cao Bằng 
Lúa đương thì con gái 
Màu xanh không nói năng 

Vâng , bây giờ câm nín 
Khoảnh khắc của tư lương 
Buổi mai nhòm qua cửa 
Thâu ngắn một cung đường 

Núi trăm năm sừng sững 
Màu lịm tím phong hồ 
Chơi vơi loang vàng nắng 
Gió từng đợt nhấp nhô 

Cây nằm bên sườn núi 
Hình ảnh của cỗi cằn 
Của thời gian gió bụi 
Qua từng đợt triều trăng 

Hơi sương còn lãng đãng 
Rét lạnh dệt âm thầm 
Cái lạnh mùa năm tháng 
Tri kỷ lẫn tri âm 

Mãi nhìn qua cửa sổ 
Một chút lạnh vướng mày 
Phút giây lòng chiếm chỗ 
Nồng ấm ý thơ hay .




THẢO NGUYÊN VÀNG Ở ĐÀ NẴNG .

Trời Đà Nẵng bây giờ là thế đấy 
Thảo nguyên vàng chuyên chở gót chân đi 
Gió thu rong từng đợt muộn thầm thì 
Từ hồ nước tiếng reo vang ở đáy 

Xa xôi kia núi trầm mình sương khói 
Nắng vàng ôm cái dáng dấp mơ hồ 
Cây xanh màu thăm thẳm để phân phô 
Cho sự sống êm đềm và thanh thỏa 

Mây xuống thấp mang vóc hình hoang lạ
Bầu trời xanh xám nhạt bám màu thu 
Nước lặng dòng từng đợt gió phiêu du 
Những lằn sóng mượt mềm tơ sợi dệt 

Ở Đà Nẵng những đêm nằm nghỉ mệt 
Còn vọng nghe nơi ấy thảo nguyên vàng 
Còn nặng đầy tình khúc rõ từng trang 
Còn dư ảnh bổng trầm theo gót bước .





Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015



CUNG ĐƯỜNG MÀU HOA TÍM ...

Trời dịu viễn mang sắc màu hoa tím
Mịt chân mây hạ cánh một đường bay
Trải men tình cho giây phút đắm say
Theo gót bước du hành qua tiếng thở

Nắng râm mát xóa nhọc nhằn cách trở
Hai buồng tim mở rộng thất chu kỳ
Thềm cỏ xanh mà mượt gót chân đi
Làm bối cảnh cho cung đường giao cảm

Gió viễn du không lây lan bụi bám
Cánh tím màu rắc nhẹ mái đầu sương
Mây trời bay màu trắng sắc vô thường
Làm rưng rức bên lòng niềm khắc khoải

Gió xào xạc tím màu ru tiếng nói
Thầm thì thôi mà vang vọng vào mây
Con đường đi dẫn lối để hôm nay
Nghe sợi tím nô đùa theo gót bước

Màu tím của ngày xưa mùa hẹn ước
Để bây giờ vọng niệm gói tình thơ
Mùi hương duyên như lấy được tay rờ
Giây phút ấm tâm hồn ngoài viễn xứ .