KHUNG TRỜI KIỀU MỊ ...Hoàng hôn lịm tím hồn người Sắc tà huy ấy chơi vơi dặm ngàn Đếm nhìn từng sợi tơ loan Dặt dìu trôi nổi cung đàn vào thơ Êm đềm như giữa cơn mơ Vòng tay nồng ấm tóc tơ liễu mành Không gian gom gọn em anh Nhìn qua song cửa vào canh ngỡ ngàng Sắc mầu diễm tuyệt không gian Chiều xưa buổi ấy hôn hoàng hôm nay Hồ nằm yên tĩnh tơ bay Sáng mầu hương nhụy giải bày chiều hôm Đồi hoang mầu thẫm đậm chàm Rong rêu mờ tỏ biển phàm gợi yêu Đôi bờ ru gió tương tiêu Giữa miền hư ảo giữa chiều vô ưu Chưa mòn gót bước viễn lưu Sương bay se lạnh hồ cừu tỉ tê Mầu xanh liễu hẹn mai thề Gom tròn vào cõi đắm mê âm vần Trên cao bắt gặp dòng Ngân Làm mờ làm tỏ làm bâng khuâng lòng Chút trời gượng lại xanh trong Lung linh ngọc bích vân mồng điểm duyên Gót chân chiều bước cao nguyên Lặng thầm khoan nhặt cơ duyên thuở nào Để nghe giây phút cuộn trào Buồng tim rộn rã ngày nao bây giờ .
NẮNG SỚM HỒ T'NƯNG .Bên kia nắng sớm nhuộm vàng Lung linh mờ ảo dung nhan lệ kiều Sườn nằm từ thuở chắt chiu Thênh thang mầu ấy cô liêu một thời Bây giờ rộn rã khúc nôi Của con tim gạn vẫy mời viễn phương Mây trôi mầu trắng vô thường Trời xanh ẩn khuất nét vương vấn lòng Mặt hồ gợn gió ru rong Đan thêu những sợi gấm trong hoa ngoài Cũng xanh mầu nhạt liêu trai Cái rưng rức ấy cảm hoài khôn nguôi Hai bờ cây lá reo vui Tiếng xào xạc gió ngược xuôi đôi bề Trải lòng vào giữa cơn mê Phút giây giao cảm cận kề đỉnh vu Cạn nguồn gót bước nhàn du Thời gian chẳng phí nhụy cù trao cho Đường đi uốn khúc quanh co Dấu chân kim cải gọi đò qua sông Sợi tơ sương nhuộm nhạt nồng Nghiêng chao gót gió lắng trong mái đầu Hành trang dặm liễu ngàn dâu Sắt son đọng lại bể sâu lấp bằng Sợi dây mầu đỏ xích thằng Dặt dìu theo dấu dặm băng quan hà Hồ T'nưng trải gấm hoa Đặc thù giao ngộ âm ba lửa lòng .
ĐÀ LẠT TRONG SƯƠNG ...Làn sương lãng đãng phiêu du Nắng loang lửa ấm tạc thù cao nguyên Ngói mầu đỏ mái trinh nguyên Sắc môi của thuở ước nguyền dặm xa Bậc thềm đương đại đơm hoa Lung linh nắng sớm vàng pha sương mờ Dõi nhìn xa tít hoang mơ Bóng cây xanh sắc thông bờ biển yêu Qua song lãm thúy lam kiều Tựa hồ tranh vẽ buổi chiều phục hưng Phút giây giao cảm rưng rưng Không gian đứng lại trạm dừng buồng tim Đường về chắp cánh đôi chim Chuỗi ngày phố núi nổi chìm tư lương Nét riêng của mỗi cung đường Càng tăng dấu ái càng vương vấn lòng Dẫu rằng bụi đục mưa trong Mà hương Đà Lạt ấm nồng xiết bao .
NHẠT ÁNH MẶT TRỜI ...Bóng chiều đổ xuống tà huy Sương nhòa biên giới gót đi cuối ngày Mặn nồng vị nhụy men say Mầu quê lãng đãng giải bày ý thơ Mặt trời nằm giữa mầu mơ Nét chiêu dương ấy bao giờ còn đây Gió về từng đợt hây hây Lạnh se hồn gió chân mây vọng về Những đồng ruộng lúa vàng hoe Chìm trong hư ảo buốt tê sắc chiều Dung nhan thốt nốt mĩ miều Dòng tơ vị ngọt tín điều ngày xưa Thẫm mầu đường đất gió đưa Lá khô xào xạc hương mùa biên khu Bóng mờ gót bước nông phu Cái duyên hồn Việt đặc thù từ chương Lạnh lòng qua cõi mù sương Mà vòng tay ấm cuối đường mây bay .
HOA VÀ BƯỚM ...Là mùa hoa bướm ấm nồng Dưới trời xanh nhạt tơ đồng ruổi dong Cành hoa trong gió ru rong Mấy đôi cánh bướm hoa trong lụa là Tầm nhìn nổi nét từ xa Vẽ lên trong ấy như là hoa văn Giữa mùa mát mẻ mầu trăng Chập chờn lấp lánh họa hoằn dòng trôi Phương trời hồ điệp xa xôi Khung trời ong bướm gọi mời nét riêng Mùa xanh cây lá hương duyên Mầu vân cánh mỏng âm phiên mượt mà Nặng nề gót bước xhân xa Thoạt trông lòng lại chan hòa cảm thơ Nét đan thanh ấy như mơ Trên cành hoa nở đôi bờ tà huy Trong niềm gởi nhớ lần đi Mùa hoa bướm đến xuân thì vỡ theo Chiều buông ánh nắng trong veo Sáng lên những cánh tương tiêu gót hài Dặm ngàn phiêu lữ hôm mai Chân dung nét đẹp kéo dài tình thơ .
HƯƠNG SẮC BƯỚM HOA ...Mầu hoa thắm sắc Chương Đài rạng rỡ Giữa không gian trong vắt nụ hương tình Mầu xanh in nồng ấm cuộc du sinh Đôi cánh bướm chứa chan niềm ong bướm Tất nhiên là không phải đây vay mượn Mà uy nghi bung vỡ một giai tầng Cái đẹp phiêu sinh đường nét trong ngần Giờ giao ngộ dễ chừng đang hiện hữu Mầu hoa văn dòng thời gian lưu cửu Vẻ mượt mềm của danh họa ngàn năm Hai bóng đang phác họa cảnh dâu tằm Đưa vị nhụy vào lối đi mao mạch Từ thiên nhiên phơi bày từng trang sáchBởi ngàn xưa ghi lại sự nhung mềm Hình ảnh là những nốt nhạc ru êm Như trăm tiếng thăng hoa dòng hồ điệp Trong vô thức mà tồn sinh vạn kiếp Nét son đời ghi lại sự giao duyên Đan thanh thôi mà diễm tuyệt hư truyền Kết chặt mối tơ lòng tim rạo rực Hoa và bướm dưới khung trời chuẩn mực Ươm sắc mầu tròn nét vẽ trên toang Sự lặng im mà rộn rã không gian Và sực nức vị hương yêu dìu dặt .
GIỮA HAI MẦU XANH Mầu xanh trời mầu xanh thông Hai mầu xanh đẹp hương đồng cỏ quê Nắng gieo mầu nắng vàng hoe Nhuộm lên cây cỏ chút tê điếng lòng Một ngày theo gió ru rong Làng quê ướt sũng men nồng tình du Chân mềm gót bước thuần nhu Đường quê mềm sắc hoa cù nắng phơi Âm vần luân lạc đầy vơi Chứa chan biết mấy tiếng mời xôn xao Lá thông vọng gió rì rào Bên con đường nắng dậy trào tiếng thơ Thả hồn vào cõi hương mơ Bóng mây theo gió hững hờ cao bay Hẹn thề giữa buổi hôm nay Bờ vai nức nở vòng tay cạn nguồn Thoảng như lùa gió qua truông Miên man tiếng trúc xa buông tơ mành Cõi trời có phải không anh ?Vô hình dung đã sẵn dành dành cho Trải bao con nước xuôi đò Nặng hành trang dệt giọng hò giữa quê .