CHIỀU THƯỢNG NGUỒN SÔNG HƯƠNG ...Ở nơi ấy là thượng nguồn dòng chảy Con sông đào hiện diện đã từ lâu Cuộc thăng trầm lịch sử nối tiếp nhau Để dìu dặt đi vào văn học sử Giọng mái nhì đã ra ngoài viễn xứ Con đò ngang nghe mái dẩy âm thầm Cành liễu bên dòng giắt lược cài trâm Của một thuở tiếng guốc vang hè phố Chiếc cầu đứng rộn ràng mà hoài cổ Chiều xe dâu đàn dê bước ngập ngừng Cứ mỗi lần nhớ đến lại rưng rưng Bao số phận hắt hiu cung tần cũ Cũng dòng sông mà thời gian vần vũ Lớp triều dâng mang âm hưởng hồi chuông Buổi cảnh dương giục giã lớp thương buồn Cầu Bạch Hổ mang truyền kỳ cổ tích Giờ hoàng hôn gió Trường Sơn rả rích Nhẹ mái chèo con đò nhỏ trôi ngang Nước phù sa bóng sắc một mầu vàng Như ai phớt thêm cái mầu hổ phách Nhớ ngày cũ bài thơ kèm vào sách Để ghi lên sự e ngại ban đầu Cũng trên sông bốn con mắt nhìn nhau Đò Đập Đá hướng mũi về tả ngạn Núi Hòn Chén nằm cuối trời loáng thoáng Khoe cái mầu lam nhạt bởi mù sương Nhành phương gie lãng đãng kéo cung đường Dài vằng vặc chuỗi học trò hồn hậu Lượn tơ đan khắp mặt sông tiết tấu Một chân dung hoa gấm của hương nồng Khách còn ngồi phút cuối để qua sông Dáng tần tảo người lái đò năm tháng Chiều sông Hương trong phút giây chạng vạng Xóa không gian vào giai điệu cơ hồ Thuở Tràng Giang rộn rã mấy dòng thơ Mang âm hưởng buổi chiều xưa hoàng hạc .
NẮNG VỀ TÂY BẮC ...Cũng nằm ở trong thềm nhau của mẹ Một phương trời nhiều gian khổ nhân sinh Đã qua đi hằng mấy cuộc đăng trình Để biến đổi cái chân dung cằn cỗi Đường trải nhựa đã âm thầm khai lối Mang tư duy hiện đại đắp cơ vòng Mây bay đi thức dậy khoảng trời trongĐể khái niệm cái mầu xanh lý tưởng Đồi xanh cây của thiên niên vương vướng Sự quan hoài níu kéo mãi khôn nguôi Ánh nắng êm trong gió trải sụt sùi Để tĩnh lặng đang rưng rưng hình ảnh Lùm chuối đứng như tiếng reo lanh lảnh Của cái thời xưa lắm ghép xiêm y Bên con đường máy móc xẻ lối đi Để dặm liễu ngàn mai loang nẻo gió Dù mới bước một lần về nơi đó Mà phong tư đã nhầu nát hiên thềm Trong âm hao dòng chảy mượt mông mênh Đang rả rích tiếng tơ lòng dìu dặt Thềm nhau mẹ mặn mà vùng Tây Bắc Mây trắng trời khoan nhặt khúc ly tao Từ xa xưa hình ảnh gái yếm đào Đang khuya khoắc cạn nguồn câu Quan Họ ...
KHÔNG GIAN TRONG VẮT MẦU XANH ...Vòng cánh cung ôm tròn mầu xanh biển Buổi mai trời dừng lại cuộc phiêu sinh Trải rộng ra sự thoáng mát yên bình Để một cõi trong veo không hạt bụi Xanh của nước đan mầu xanh của núi Xanh của trời để rực sáng mầu cây Cát trắng phai thềm của sự vơi đầy Nằm im lặng nghe thì thầm tiếng biển Hàng cây dương mỗi ngày xanh lũy tiến Tạo một vòng giềng mối bọc cư dân Nhè nhẹ âm thanh hiệu ứng tảo tần Chảy rưng rức vào không gian lặng lẽ Gió trùng khơi rung đọt cây khe khẽ Nốt la mềm la thứ nhẹ đong đưa Trong thốt nhiên chạnh nhớ chuyện mới vừa Đang lặp bước về địa danh lẫn khuất Lượn sóng vẽ những sợi tơ xuôi ngược Tạo nên dòng hoa gấm những đường vân Không gian đang cô đọng nét thanh tân Trên hòn đảo đã đi vào lịch sử Đường thiên lý nằm trong tầm viễn lự Nên ru rong những gót bước song hành Giữa vùng trời trong vắt một mầu xanh Biển im lặng hai buồng tim cùng hát .
ĐÀN VOI BÊN DÒNG SÔNG CẠN ...Một thế giới không con người hiện diện Tính hoang sơ dừng lại một dòng trôi Những con voi hình ảnh của xa xôi Đang quần tụ bên bờ sông cạn nước Sự im lặng mà vô cùng tha thướt Khúc huê tình trao đổi giữa không gian Ở nơi xa giềng mối của thôn làng Có bờ lũy của bóng tre ru gió Trời quầng mây buổi hoàng hôn loang lỗ Sắc tà huy lẫn khuất ở xa gần Một chút xanh nhẹ phơn phớt lâng lâng Cho giây phút êm đềm thêm bóng sắc Tiếng xao động đàn voi đang dìu dặt Sự âm thầm của dòng chảy siêu nhiên Gió cứ ru làm sinh động một miền Rọi xuống nước cái hình hài vân cẩu Góc quê hương của một thời thạnh mậu Buổi hoàng hôn bóng động vật giao hòa Tự nhiên trong sinh học giọt âm ba Nhỏ tràn xuống thành vần thơ dã ngoại ...
NẮNG TRÊN ỐC ĐẢO ...Hòn đảo nhỏ có vòm cây xanh ngát Cụm cư dân quần tụ đến bao giờ Dưới bầu mây như là một trang thơ Rất xúc tích với thềm xanh cỏ mượt Mầu đất phớt vòng tròn vây sóng nước Dưới nắng trưa lắng lại một mầu vàng Lượn sóng nhô thành những nét dệt đan Theo gió thổi cứ vỗ bờ ăm ắp Bóng cây ngả xuống dòng trôi tơ tóc Phiếu không gian thủy mặc một mầu tranh Dừng lại nghe bên ấy tiếng lâm hành Du thuyền lướt trên mặt hồ rộn rã Một ngày về Đồng Nai nơi đầm phá Bỗng dưng nghe thổn thức tiếng tơ lòng Ngồi du thuyền cơn gió mát ru rong Để chợt thấy lòng mình đang trẻ lại .
THUNG LŨNG TÌNH YÊU TRONG NẮNG LÊN ...Thung lũng tình yêu có phải chăng ?Buổi mai nắng nhuộm nếp xuân hằn Thông xanh sắc cũ soi tần tảo Nhuộm kín sườn đồi - không nói năng Những bóng người đi đôi quả tim Giao loan từ lúc mở đường chim Hẹn hò tao ngộ miền hoa lá Bung vỡ hôm nay những nổi chìm Rộn rã êm đềm luyến kết nhau Cỏ non e ấp sắc xanh mầu Bàn chân dặm liễu mềm du lữ Nốt nhạc men tình nối trước sau Trên lối đi sao cứ nặng nề Đỏ xanh mầu áo vắt pha lê Vòng tay dịch chuyển cung từ vận Sũng ướt không gian ắp hẹn thề Có phải tình yêu thung lũng ơi ! Thêm xanh mầu áo đẹp cho đời Giữa mùa nguyệt thẹn trâm cài tóc Cho đến cạn nguồn lấp bể khơi Mình cũng đi theo trọn đội hình Vẫn yêu vẫn chặt gót bình sinh Vẫn nghe tim đập trong lồng ngực Của buổi hôm qua - chuyện chúng mình .
NẮNG SỚM TIỀN GIANG ...Góc nhỏ mà thôi sông nước yêu Dừa xanh rung bóng dáng yêu kiều Phù sa thẫm sắc loang dòng nước Để lại muôn đời những chắt chiu Và bóng hanh hao dưới mặt trời Mầu xanh hoa lá điểm nhau rơi Trên cây dưới cỏ trôi dòng nước Như thể bày lên tỏ những lời Nhịp ấy là cầu đã đổi thay Ngày xưa cầu khỉ ngự nơi này Rung rinh mỗi lúc đôi chân bước Là mỗi lần nghe gió lắt lay Ánh nắng đang lên - nắng sổ lồng Chói chang mầu sắc tự đằng đông Phản vào mặt nước tươi dòng chảy Như gọi cùng nhau thỏa ước trông Trên ấy trời cao mây viễn phương Trắng xanh hai sắc quyện vô thường Vẳng nghe tiếng hát từ sông Hậu Réo gọi sông Tiền nối bến Tương Yêu mến tình quê buổi cạn dòng Mái đầu sương bạc nhuộm qua song Vẫn nghe âm khúc thơ tình sử Gõ thức tương tiêu để ấm nồng Anh có nghe chăng một khúc tình ?Bên bờ kinh rạch chuyện nhân sinh Mà trong cung bậc đêm phiêu lữ Hữu hạnh vòng tay ấm chúng mình Em viết chuyển từ ghép vận thơ Giữa nghe gió lộng nối hai bờ Ngày xưa rộn rã bên rèm thúy Nay giữa êm đềm chắc sợi tơ .