BÌNH MINH TRÊN BIỂN QUẤT LÂM - NAM ĐỊNH . Người ta nói bình minh trên biển Đỏ Đẹp vô cùng và đẹp nhất hành tinh Mà hôm nay trước mắt một bóng hình Một diện mạo của bình minh quê mẹ Cũng sóng vỗ ầm ào loang mặt bể Cứ bạc đầu kéo tầng bậc ngàn khơi Những vầng mây tản mạn khắp khung trời Và vân cẩu cài sắc mầu quyến rũ Sự sôi động của sóng ngàn luân vũ Và đong đưa gót bước khách du nhàn Dẫm lên từng lượn sóng cứ âm vang Vào thềm cát để thầm thì réo gọi Hồn mở rộng xóa nhọc nhằn quan tái Gởi vào đây sự thanh thản phiêu bồng Đi cùng nhau thở hít mấy tầng không Để tận hưởng hương bình minh bung vỡ Quê hương ơi ! cứ mở ra cánh cửa Để mỗi lần chiêm ngưỡng một chân dung Sự gấm hoa thêu dệt bởi tơ nhung Mà có lẽ tự ngàn xưa lặp lại Và bình minh rắc lên từng dấu hỏi Sự hồi âm cho những bước quay về Trải thời gian tắm gội bởi hương mê Đã nồng ấm qua từng hồi tim đập . |
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
ĐẦM VÂN LONG - NINH BÌNH . " Đào hoa đàm thủy thâm thiên xích " Cứ ngỡ là đây buổi mặn tình Ánh nắng cuối hè còn oi bức Mà dường đang gọi cuộc bình minh Mây rọi trời xa mầu nhân ảnh Trên nền ngọc bích nhạt phiêu du Cứ là man mác không gian cảnh Như thể đương là giữa cõi thu Những ngọn núi con xanh thăm thẳm Lặng lờ trong nắng tắm dương quang Mượt mềm đường nét về muôn dặm Quyến rũ thầm theo lối gió ngàn Đầm nước phẳng gương không lay động Thủy sinh chen lấn dáng phong hồ Lặng im tần tảo vươn nhau sống Trồi lên dòng nước để phân phô Tầm mắt gom vào là tất cả Để cho phong nhụy cuộc du nhàn Một ngày đứng ở khung trời lạ Mà dậy trong lòng những chứa chan Cho trọn những ngày trên một cõi Tâm hồn mở hội giữa vòng tay Phút giây dừng lại không lời nói Mà rõ tình thơ vẫn ướp đầy . |
Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013
SUỐI CHẢY ... Tiếng reo là suối thiên thâu Nhớ ngày xưa ấy cùng nhau vào thềm Bây giờ cứ mãi dồn thêm Vào trong dòng suối mượt mềm tiếng xưa Trắng mầu nước nhỏ tơ thưa Êm êm réo gọi như vừa vọng ru Nắng nhè nhẹ để thanh thu Vào trong dòng nước hư phù không gian Rong rêu lác đác xốn xang Như vương vấn sợi tơ đan đác lòng Bên bờ cây đứng chiều phong Cành vươn ôm nắng đầy đong những là Nhẹ nhàng trôi mấy âm ba Thời gian trong nắng đương hòa hoãn bay Con đường im lặng hôm nay Lẫn trong lùm bụi xanh vây lối về Khu rừng mang nặng dáng quê Lụa là gấm vóc hương mê nẻo đường Kéo dài những sợi tơ vương Vào hồn vào cả cung thương cung trầm Không còn là của xa xăm Cái thân yêu ấy lối ngầm vào thơ ... |
TRỜI VÀNG SẮC THU ... Sắc thu hiện hữu khẽ khàng Dưới trời xanh ngọc nhuộm vàng dáng cây Mỏng manh nhè nhẹ tầng mây Điểm son cho bức tranh này nên chăng ? Chút gì quạnh quẽ giá băng Núi cao bên ấy nếp hằn thời gian Cỏ non cũng đượm sắc vàng Bên bờ nước động tơ đàn ru đưa Mầu xanh ấy của ngày xưa Mãi xuôi dòng chảy cho vừa nhớ nhung Trầm tư phiên bản tơ chùng Vào trong làn nước ngại ngùng dáng mây Tiếng thu khoan nhặt vơi đầy Trong yên ắng gọi phút giây ấy về Đắm hình vào cõi hoang mê Cho không gian đọng buốt tê giọt chiều Ngỡ ngàng mà rất tịch liêu Phổ vào hơi gió ít nhiều nốt ru Để nghe trong ấy vi vu Êm êm trong sắc trời thu nộm vàng Là đây biết mấy dặm ngàn Hồn thơ gởi gắm vào trang lụa là Bay về tận cõi mù xa Rưng rưng mái tóc sương pha liễu mành Hai bờ từ buổi giáp ranh Dáng thu còn mãi khung thành hôm nay . |
ĐÔI CHIM BÊN DÒNG THÁC ... Trắng phau dòng nước vậy sao ? Mà trong rừng vắng hôm nào du thơ Cây cao lặng đứng đôi bờ Cành buông tơ mỏng chút mơ ước lòng Cây cầu nhỏ bắc thẳng dong Nối hai bở lại quan phòng lối đi Tiếng kêu gọi bạn từ khi Nghe như trong ấy những gì xa khơi Nắng không đổ xuống từ trời Vi chưng ngàn lá xanh ngời giăng tơ Êm đềm như một cõi mơ Chỉ trong dao động lật tờ hoa tiên Giọt mềm nhỏ xuống thềm hiên Thềm hiên dòng nước - tự nhiên trôi về Ngại ngần thức giữa sơn khê Lối đi đã gọi đường về tóc tơ Phải từ cái thuở hoang sơ Cỏ non theo lối hai bờ suối trong Ấm nồng mãi lắc mà đong Giữa phong thủy cảnh giữa rong ruổi lòng Thời gian gõ nhịp chất chồng Mà như dừng lại mấy vòng hành tinh Cho dù trong cuộc phiêu sinh Vẫn ngan ngát nhụy hương tình sóng đôi Cánh mềm vỗ để xa xôi Khép tròn trĩnh lại khung trời mơ xa . |
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013
CẢNH VẬT MÙA THU ... Ta cảm thấy lòng mình đang lắng lại Mầu vàng thu rụng lá ở bên bờ Suối ầm ào buông trắng thác như mơ Lấp lánh giọt trong lùm xanh im lặng Cỏ hoa khô ru đưa trong gió nắng Đang liễu mành dấu bước để vào thơ Từ bao lâu mà có được bây giờ Chiêm mộng cảnh để dặt dìu nỗi nhớ Nghe dao động tiếng ngỡ ngàng lá trở Bay theo chiều gió nhẹ khỏi hoang vu Ta ôm thơ và tản mạn hư phù Nghe nức nở tiếng tơ lòng rộn rã Dù rong ruổi mỗi ngày về cõi lạ Mà hồn nhiên nồng ấm kín vòng tay Giữa thiên nhiên giữa mong mỏi hôm nay Đang khép lại cái vòng tròn hoàn mỹ Đan thanh nét và đường tơ giản dị Mộng trăm năm trĩu nặng những băng tần Của trầm hùng và của ý thanh thanh Cứ réo gọi dưới trời thu nhẹ gió ... |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)