KHÔNG GIAN MÙA XUÂN ... Đây là cả một không gian lý tưởng Có mây trời có hồ nước , mầu hoa Đồi cỏ xanh non kéo tận trời xa Phút thanh thản hồn nhiên và tỏa sáng Đồi chạy nhấp nhô hình hài âm bản Cái mầu xanh huyền ảo - thuở kiêu kỳ Những tảng mây như níu gót chân đi Oằn xuống nước để mặt hồ phiên bản Thảng hoặc mà thôi thời gian khuếch tán Để tâm hồn dung dẻ nụ tinh khôi Mầu hồng hoa cống hiến nụ thơm đời Vươn theo gió cho chu kỳ quang hợp Ta dường nghe gió ngàn bay từng lớp Tiếng vi vu hồn hậu của không gian Mà ngàn năm còn đọng mãi cung đàn Thi vị quá mà vô cùng ngọt mật Hòa lòng trong một cảnh trời thanh mạc Để ấm nồng năm tháng một vòng tay Trải ra đây giai điệu của hôm nay Mà ước hẹn là từ ngày mới gặp |
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013
ĐÓN BẮT MỘT NỖI NIỀM Có lẽ là đây một nỗi niềm Phơi bày nguồn cạn thỏa con tim Không gian diễm ảo nhòa thi tứ Xuất hiện tinh cầu tự cổ kim Rất đẹp nhưng mà rất gấm hoa Như đang gõ thức giữa ta bà Hai bờ giao cảm âm phiên bản Diễm tuyệt đường cong rất thiết tha Mái tóc buông rèm xuống bả vai Nói lên tất cả dáng trang đài Hai bàn tay đón vầng trăng muộn Trong bóng mây vần rất hiếm hoi Cảm nhận mà như cũng cảm hoài Dễ chừng hơi hướm của liêu trai Con tim rắn lại cung trần thảo Thở hít hương nồng - vị cổ lai . |
ĐÊM TRĂNG HUYỀN ẢO ... Có một đêm mà rất khó tin Phỏng như ai đó tạo tia nhìn Như dường hư thực - đêm thiên cổ Nhuộm hết không gian khó khoáng tiền Mặt nước nền trời hai ánh trăng Cây đa chú Cuội choán cung Hằng Như mơ trong cõi im lìm ấy Từ thuở ban đầu - có phải chăng ? Ngọc bích trầm mầu trời với sông Hàng cây thẫm bóng lắng soi dòng Như tơ như sợi đang giăng mắc Nhả hết đường thơ dáng trắng trong Tất cả hình dung buổi xuất thần Để đan để dệt khúc văn lân Cơ hồ trong ấy bao nhiêu nhịp Hai trái tim phơi đóa cúc tần . |
![]() CŨNG MỘT MẦU TRĂNG Có lẽ đi cho hết bước đường Kết thành duyên nợ cỏ cầu sương Hai con tim muộn xây thành lũy Mỗi một ngày qua nhụy cát tường Ở đó đêm trăng mượt liễu mành Có đôi hình bóng thức tàn canh Đưa thơ vào mộng vào hư thực Vào liễu đài chương liễu yến anh Huyền ảo chiều đêm ướt bóng trăng Không còn cái thuở lạnh cung Hằng Mà nồng ấm lắm vòng tay gọi Mờ ảo đường cong - không nói năng Mặt nước hong lên sáng quả đồi Hàng cây tàng chứa ánh song đôi Dáng trăng nằm xuống trong dòng nước Như giọt dâu tằm nhỏ xuống môi Tràn ngập dòng xuân giữa tấc xuân Cứ trôi đi suốt mấy cung tuần Và thơ trong sáng mùa nhân ảnh Kết lại qua tim giọt giọt nhuần . |
TRỜI NƯỚC MỘT MẦU ... Như dìu dặt vào ngàn mây vân cẩu Và sắc trời hư ảo chút thiên thanh Đứng nơi đây cho liễu chảy tơ mành Vào thang bậc của cung từ hợp vận Bóng thuyền nhỏ muốn đi vào cõi Cấn Mà cung Đoài thì tơ sợi tà huy Từng bước thơ theo tải nặng gót đi Cuối âm vực cạn nguồn bao vị ngọt Nhốt hết vào thơ không hề bỏ sót Mỗi không gian là mỗi cuộc ấm nồng Giữa hẹn thề giữa tình biển nghĩa sông Đang vẫy gọi cuối chặng đường diễm ảo Bóng nhân ảnh chưa phủ mờ vai áo Giữa buổi chiều cắt vẽ nối dòng trôi Chút mềm lòng dù nơi ấy xa xôi Mà nóng cháy những giai tầng cát lũy Cất lại vào thơ tràn đầy hương vị Giữa ngút ngàn trời nước ngập ngàn mây Vẫn đong lên tất cả của hương say Xuân điệp mộng tơ mành vào thơ mộng . |
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013
CẢM ƠN MÙA XUÂN HƯNG YÊN . Ta đi ra từ ánh sáng mặt trời Có ánh mắt của cha trong vòng tay của mẹ Giữa dáng dấp phong nho sắc mầu dâu bể Mài mực nghiên triều nét chữ Hàn lâm Nặng gót Lương sư hoạn lộ thăng trầm Đầy hạt bụi phong hồ dãi dầu mưa nắng Nâng thang bậc mầm non đi qua từng chặng Xác phượng đỏ bao mùa dồn dập hanh hao Ngẩng mặt lên bức hoành nét Đại tự ngày nào Cứ thôi thúc buồng tim cạn nguồn duy lý Đường khoa bảng chắt chiu điểm hồng ngày ấy Có dấu ấn ngời son , sáng tợ trăng rằm Ngọn cờ Bãi Sậy tung bay vào cõi ngàn năm Mãi khoan nhặt hành trang đi vào viễn lộ Sĩ khí Nho phong với Hịch Cần Vương tiết tháo Quân hàm Tán tương quân Vụ nặng nề Như cái đêm Phong Kiều " Nguyệt Lạc Ô Đề " Văng vẳng hồi chuông sư ông Hàn Tự Dù không giữ vẹn giang san từ tay giặc dữ Vẫn vuông tròn đạo nghĩa của thần dân Ta hậu duệ hôm nay mài mực giữa mùa xuân Hướng phương Bắc kính tiền nhân lũy thành Bãi Sậy Bảng ghi nhận danh nhân vẫn còn nơi ấy Quần thể mộ bia có thể vào đến ngàn đời Ta hôm nay như hạt mưa rơi Dù lạc loài nhưng vô vàn trân trọng Cái lối ta đi xô bồ biết bao triền sóng Vẫn khoác áo phong nho định nghĩa ngôn từ Mấy chục năm qua nặng gánh một Lương sư Bay bụi phấn miệt mài trên bục giảng Mùa xuân đi qua bớt đi dấu trừ thêm lên dấu cộng Mai , đào nở đầy trời khắp lãnh thổ Rồng Tiên Ngọn bút đi theo niềm vui rộn rã trăm miền Nồng Ấm Tình Yêu chuyển đi thông điệp Con én mùa xuân nhả trao báo thiệp Hàng triệu con người giao hưởng mùa vui Cảm ơn mùa xuân ta hôm nay trọn vẹn con người Đã cống hiến chuỗi ngày - chặng đường Sư phạm Bức hoành đại tự ngày xưa tuy vương đầy bụi bám Nhưng dáng dấp phong nho vẫn ngời sáng đời đời Nghiệp khoa bảng vương mang thắp sáng chân trời Nét chữ vóc dáng Hàn lâm kéo dài vạch nối Cảm ơn mùa xuân rẽ ra đường lối Ngọn cờ đỏ tung bay , sao năm cánh rọi năm Ô Dòng chữ thi nhân là nét son tô Luôn trong sáng , hồn nhiên , đan thanh diện mạo Tiên Học Lễ , Hậu Học Văn - thắm tươi nếp áo Cảm tạ mùa xuân . Ta đang sống hôm nay . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
