Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017




MÊ SAY ....

Cỏ hồng khoe sắc trên đồi 
Lạc Dương là điểm mà nơi tụ về 
Bạn bè cứ mải ngắm mê 
Chụp hình , ngắm cảnh quên về _ tà dương 
Trời chiều , gió thoảng đưa hương 
Khí trời mát mẻ , thiên đường là đây 
Khiến mình cảm thấy ngất ngây 
Cứ nhìn ngắm mãi đến say bạn à .

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017



CÚC HỌA MI ...
Đông về hoa cúc họa mi
Đua nhau nở trắng vùng trời Nhật Tân
Người dân làm việc chuyên cần 
Nên thu hoạch cũng bõ công vun trồng
Màu hoa trắng muốt như bông
Hương thơm thoang thoảng ấm lòng người hơn
Cũng là nét đẹp quê hương
Điểm tô cuộc sống nhật thường của ta .


LỰC BẤT TÒNG TÂM ! 

Tuyết rơi như những bông hoa 
Trong đêm lạnh lẽo ngôi nhà trở nên 
Ấm hơn khi đã lên đèn 
Ngồi bên lò sưởi thân quen mà lòng
Nghĩ về mẹ ở quê hương
Nay đà già yếu mà lòng tơ vương
Chao ôi ! thương quá là thương
Mà con chưa thể lên đường về thăm
Chỉ vì lực bất tòng tâm !
Mẹ ơi ! hãy đợi đừng thầm trách con .

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, cỏ, cây, núi, ngoài trời và thiên nhiên

ĐỒI MỘNG MƠ ...

Từ trên đồi mộng mơ 
Nhìn xuống cảnh nên thơ 
Cỏ xanh non mà mượt 
Xa xa phủ sương mờ 

Rừng thông reo theo gió 
Dưới bầu trời thiên thanh 
Không khí thật trong lành 
Khiến mình yêu thích quá !

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, ngoài trời, thiên nhiên và nước

VÀNG ÓNG NÚI ĐỒI .

Dòng sông ướn lượn quanh co 
Núi đồi vàng óng phủ mờ hoàng hôn 
Rừng cây xanh ngắt đượm buồn 
Riêng mình cảm thấy tơ vương nỗi lòng 
Nhìn quanh thấy áng mây hồng 
Của chiều thu muộn mà lòng vấn vương ...

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017



TRĂNG LẠNH ! 

Tuyết rơi phủ trắng núi đồi 
Nhìn trăng lạnh lẽo , tôi ngồi làm thơ 
Để rồi hồn lại ngẩn ngơ 
Chìm vào cõi mộng để mờ nhớ nhung 
Nhìn kìa những bóng cây tùng 
Phủ đầy tuyết trắng vô cùng dễ thương 
Làm cho mình lại vấn vương 
Nhớ nhiều về chốn quê hương của mình 
Có thân mẫu , xiết bao tình 
Tình thân đệ , muội của mình yêu thương ...



NHỚ THU XƯA .

Thu nay , ghế vắng bóng người 
Nhớ thương ai với nụ cười thu xưa 
Những ngày hai đứa dưới mưa 
Cùng nhau sánh bước như vừa mới đây 
Giờ thì lá rụng rơi đầy 
Cả trên chiếc ghế mà ngày xưa kia 
Chúng mình hai đứa cùng chia 
Món quà ăn vặt nữa kìa nhớ không 
Bây giờ nhớ lại mà lòng 
Thấy buồn não nuột , lệ ròng tràn mi 
Còn anh có nhớ điều chi 
Đến mùa thu ấy những gì không anh ?