Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

CHẤM PHÁ MÀU HOA .

Con đường vàng bụi dung nham
Ngoằn ngoèo vạch nối chỉ cam song hành
Mộc Châu vào buổi nắng hanh
Lây lan ngọn gió chuyển gành qua truông
Non xa dứt sợi mưa nguồn
Màu xanh cây lá kín sườn gió qua
Trắng làn khói cuối đường xa
Gió đưa dòng chảy rắc là là bay
Thảo nguyên cải sắc hoa bày
Gió rong trắng lượn đắm say men tình
Nổi trôi gót bước đăng trình
Nắng trầm sợi rắc gieo mình vào thơ
Nền trời biếc nhạt mây mơ
Lãng du dàn trải kín tờ hoa tiên
Mộc Châu dừng lại thềm hiên
Màu xanh đồng vọng thảo nguyên trở màu .
TÍM SẮC BẠT NGÀN .

Tím màu lãng đãng Lào Cai
Thảo nguyên mà mượt kéo dài chân mây
Êm đềm ngọn gió ru lay
Nghiêng chao mái tóc vơi đầy nắng phai
Đường cong lẩn khuất hôm mai
Sợi tơ trầm mặc gót hài thêu hoa
Vùng cao ở tận Bắc Hà
Nỉ non dòng chảy lụa là chân dung
Bầu trời mây nhạt tơ chùng
Phấn hương cho gót lặp trùng viễn du
Khuôn trăng tròn trĩnh dòng thu
Vành môi thắm đỏ hương cù vị môi
Ngỡ ngàng nét đẹp xa xôi
Dung hòa nhân ảnh bên trời nhạt mây
Tơ lòng khoảnh khắc vương vây
Tình thơ rộn rã xa bay men thề .
MỜ TỎ DẢI NGÂN HÀ .

Căn nhà ở đó lạnh se
Dải ngân hà sáng làm tê tím hồn
Ngàn sao hội tụ mỏi mòn
Trên không gian lặng nét son hiên thềm
Sợi sương rơi thật êm đềm
Ướt màu cỏ lạnh hòa thêm lặng thầm
Bên song then khép nín câm
Sau hè tiếng gió bổng trầm rung cây
Dòng trôi lãng đãng vơi đầy
Sắc màu cung bậc biếng khuây nỗi lòng
Cạn bờ cho cuộc ruổi rong
Tình thơ gói ghém vào trong chặng đàng
Đêm nhòa theo sắc mơ hoang
Xa xôi vạn dặm nhung trang ướt đằm .
CÒN SÓT TÀ HUY .

Chỉ còn một chút tà huy
Đọng trên quầng thể từ khi nào rồi ?
Chân mây ở đó xa xôi
Lụa là ánh sáng đầy vơi tơ lòng
Nước triều phẳng gió ru rong
Trôi đi lượn sóng cơ vòng hồn nhiên
Trời sao lấp lánh cô miên
Âm thầm trôi chảy suốt miền tà huy
Vầng mây đen nhạt trôi đi
Dường nghe có tiếng thầm thì gió đưa
Cỏ bờ lau lách nhặt thưa
Chìm vào đáy nước hương mùa đồng quê
Gót chân muộn buổi đi về
Nghe sương giọt lạnh men thề gởi theo .

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

KHOẢNH KHẮC HOÀNG HÔN .

Hàng cây dừa của Quốc Huy
Cắt sườn đồi gãy cúc quỳ hoàng hôn
Giọt sương ray rứt tâm hồn
Ánh tà huy rọi cuộn tròn phút giây
Vầng dương nhòa sợi tơ bay
Trắng màu mơ tỉnh vướng vây điệp mùa
Gót chân thề nguyện lua khua
Bên thềm cát lạnh sóng ùa tràn lên
Thẳng dòng bọt nước lãng quên
Âm hao khoảnh khắc loang lên sắc nhòa
Màu trời vàng nhẹ dặm xa
Thổi vào giai điệu lụa là chiều nay
Men bờ lạc gót đắm say
Ấm nồng bung vỡ vòng tay cạn bờ .
CHẮP CÁNH GÓT CHÂN .

Cầu tầu bắt nhịp rất xa
Từ thềm cát trắng đi ra giữa dòng
Tầm nhìn cạn lối mênh mông
Khói sương khoảnh khắc gió rong lạnh mùa
Nắng gieo một khoảng cợt đùa
Khu rừng im lặng tiếng khua gió về
Tím trời giây phút lạnh se
Ngồi bên nhau để vo ve tiếng thầm
Dòng trôi ẩn khuất tơ trầm
Nắng soi thềm đá nín câm theo dòng
Buồng tim kết nối cơ vòng
Thảng nhiên hít thở vào trong cạn nguồn
Nắng trời theo gió qua truông
Vỗ bờ chợt tỉnh tròn vuông ỡm ờ .
 
TIỀM ẨN MỘT KHÔNG GIAN .

Con đường mòn phủ màu xanh
Lan can gỗ đọng mong manh sắc trầm
Lãng quên và rất âm thầm
Đi qua vết tích tím bầm dòng trôi
Tàn dư vương quốc một thời
Tầm nhìn qua những góc ngồi thịnh suy
Dế ngâm dưới cỏ thầm thì
Lạnh hơi sương đọng qua mi cạn bờ
Quạnh hiu uốn lượn cuộc cờ
Vào trong tun hút giọt mờ điểm không
Suốt triền xanh cỏ xa trông
Vi vu tiếng gió tơ đồng bay theo
Gót mềm tiếng lạc mè nheo
Tình thơ hội ngộ men yêu đằm đằm .