ĐẶC THÙ DOI ĐẤT BÊN HỒ .
Lạ kỳ cuộc đất doi ra
Mang con đường đến mái nhà ngày xưa
Qua rồi cái thuở đò đưa
Bến nằm im lặng hương mùa xuân bay
Gió ngàn ngọn lượn ru lay
Mượt mà khoảnh khắc men say cung thềm
Màu xanh cây lá tơ mềm
Trải dài theo cỏ vươn lên cơ hồ
Con đường hằn dấu chân khô
Nắng vàng lắng bụi lữ đồ hôm mai
Biển Hồ xanh nước phôi phai
Lằn trôi dệt thảm hoa cài gió rong
Đôi bờ đồi sắc vân phong
Màu xanh xuân gởi nắng lồng rong rêu
Mây trời trắng sắc chỉ thêu
Phản quang ánh nắng ít nhiều tư lương
Song hành qua giữa màn sương
Sắc xuân sớm giọt vây vương thơ tình .
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017
BÊN BỜ LAU LÁCH VÂY VƯƠNG .
Lách lau ướp mộng bên hồ
Dáng mềm tơ sợi hong khô xuân mùa
Nét son mộc mạc thêu thùa
Cái đan thanh ấy cợt đùa tha nhân
Hồ im dòng nước trong ngần
Màu xanh phỉ ngọc băng tần cảm giao
Vỡ thềm gót bước lao xao
Hơi xuân khắp nẻo dồn vào phút giây
Những bờ đá núi xanh cây
Nắng mai phơi nhuộm vương vây sương mờ
Thềm hiên hò hẹn bên bờ
Dường ai lỏng phím ầu ơ khúc đàn
Hải Phòng khoác lớp nhung trang
Mùa xuân len lén khẽ khàng cài lên
Yên bình như giữa trời quên
Mà rưng rức nhớ cái nền nếp xuân
Tình thơ e lệ ngại ngần
Cuối cùng bung vỡ thanh tân hương mùa .
Lách lau ướp mộng bên hồ
Dáng mềm tơ sợi hong khô xuân mùa
Nét son mộc mạc thêu thùa
Cái đan thanh ấy cợt đùa tha nhân
Hồ im dòng nước trong ngần
Màu xanh phỉ ngọc băng tần cảm giao
Vỡ thềm gót bước lao xao
Hơi xuân khắp nẻo dồn vào phút giây
Những bờ đá núi xanh cây
Nắng mai phơi nhuộm vương vây sương mờ
Thềm hiên hò hẹn bên bờ
Dường ai lỏng phím ầu ơ khúc đàn
Hải Phòng khoác lớp nhung trang
Mùa xuân len lén khẽ khàng cài lên
Yên bình như giữa trời quên
Mà rưng rức nhớ cái nền nếp xuân
Tình thơ e lệ ngại ngần
Cuối cùng bung vỡ thanh tân hương mùa .
CHIỀU XUÂN TRÊN HỒ TÂY .
Hoàng hôn chấm phá cảnh Hồ Tây
Như rắc thêm vào cảnh đắm say
Cái sắc tà huy đang diễm tuyệt
Làm cho bung vỡ sự phơi bày
Bên kia thành phố của ngàn năm
Từ lúc Dời Đô đậm dấu dằm
Bước ngoặc thời gian ghi ấn chứng
Ngát nền Văn Hiến buổi xa xăm
Tính thời thượng ấy mấy tầng cao
Cắt nẻo chân mây gió lộng trào
Âm vọng hồn thiêng lay cánh gió
Hòa thanh dầm quậy nước lao xao
Bóng mây theo với gót chân chiều
Mờ ảo khẽ khàng mối chỉ thêu
Màu nắng chiều xuân đang gượng bám
Vân mồng lãng đãng gửi bao điều
Màu cây lẳng sắc mượt xuân nồng
Rải rác quanh hồ gót ruổi dong
Chiêm ngưỡng hoàng hôn xuân đế hội
Và thanh thản mối vẩn vơ lòng
Cùng đứng nhìn theo lượn gió về
Gieo vần tình khúc phút say mê
Vòng tay dấu ái êm đềm khép
Chiều xuống Hồ Tây lịm tím se .
Hoàng hôn chấm phá cảnh Hồ Tây
Như rắc thêm vào cảnh đắm say
Cái sắc tà huy đang diễm tuyệt
Làm cho bung vỡ sự phơi bày
Bên kia thành phố của ngàn năm
Từ lúc Dời Đô đậm dấu dằm
Bước ngoặc thời gian ghi ấn chứng
Ngát nền Văn Hiến buổi xa xăm
Tính thời thượng ấy mấy tầng cao
Cắt nẻo chân mây gió lộng trào
Âm vọng hồn thiêng lay cánh gió
Hòa thanh dầm quậy nước lao xao
Bóng mây theo với gót chân chiều
Mờ ảo khẽ khàng mối chỉ thêu
Màu nắng chiều xuân đang gượng bám
Vân mồng lãng đãng gửi bao điều
Màu cây lẳng sắc mượt xuân nồng
Rải rác quanh hồ gót ruổi dong
Chiêm ngưỡng hoàng hôn xuân đế hội
Và thanh thản mối vẩn vơ lòng
Cùng đứng nhìn theo lượn gió về
Gieo vần tình khúc phút say mê
Vòng tay dấu ái êm đềm khép
Chiều xuống Hồ Tây lịm tím se .
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017
THỀM NẮNG VÔ THƯỜNG .
Đứng bên thềm đá mù sương
Nghe hồn lắng lại vô thường nhân sinh
Chớm phương Đông ánh bình minh
Đầu tiên lóe sáng hiên đình vào xuân
Thẳng dòng nước chảy rưng rưng
Màu xanh chấm phá mấy từng không gian
Ba ngọn đồi đứng chắn ngang
Xanh màu tự cổ còn loang sương mùa
Gió ngàn đọng lá lua khua
Âm thanh bung vỡ thêu thùa gấm hoa
Lữ phòng ấm lạnh lụa là
Bên bờ hồ vọng hương pha vịnh Kiều
Gởi lòng vào phút tơ thiều
Nhìn qua song lạnh chắt chiu tay vòng
Trời xanh mây trắng thong dong
Vầng ôm đỉnh núi vầng rong khung thềm
Thác Bà hồ nước xanh mềm
Tình thơ dung chứa anh em hẹn thề .
Đứng bên thềm đá mù sương
Nghe hồn lắng lại vô thường nhân sinh
Chớm phương Đông ánh bình minh
Đầu tiên lóe sáng hiên đình vào xuân
Thẳng dòng nước chảy rưng rưng
Màu xanh chấm phá mấy từng không gian
Ba ngọn đồi đứng chắn ngang
Xanh màu tự cổ còn loang sương mùa
Gió ngàn đọng lá lua khua
Âm thanh bung vỡ thêu thùa gấm hoa
Lữ phòng ấm lạnh lụa là
Bên bờ hồ vọng hương pha vịnh Kiều
Gởi lòng vào phút tơ thiều
Nhìn qua song lạnh chắt chiu tay vòng
Trời xanh mây trắng thong dong
Vầng ôm đỉnh núi vầng rong khung thềm
Thác Bà hồ nước xanh mềm
Tình thơ dung chứa anh em hẹn thề .
ĐIỂM DANH MÙA XUÂN LỮ .
Mùa xuân rắc giọt nắng mềm
Trải dài lên gót lãng quên mặt hồ
Nặng vai dòng chảy lữ đồ
Bụi mù quan tái hanh khô hợp thành
Núi non cây lá ươm xanh
Chồi non lộc biếc nặng cành lao xao
Gió rong lượn nước cuộn trào
Đẩy đưa thuyền mộng đi vào lối xuân
Cây gie cành gió ngập ngừng
Cắt khung trời nhạt xanh dừng bóng mây
Bên thềm đá nắng đắm say
Nhìn về cuối nẻo chân mây xa vời
Gió qua truông lạc đầy vơi
Hồ xanh Ba Bể ngọt lời ru xuân .
Mùa xuân rắc giọt nắng mềm
Trải dài lên gót lãng quên mặt hồ
Nặng vai dòng chảy lữ đồ
Bụi mù quan tái hanh khô hợp thành
Núi non cây lá ươm xanh
Chồi non lộc biếc nặng cành lao xao
Gió rong lượn nước cuộn trào
Đẩy đưa thuyền mộng đi vào lối xuân
Cây gie cành gió ngập ngừng
Cắt khung trời nhạt xanh dừng bóng mây
Bên thềm đá nắng đắm say
Nhìn về cuối nẻo chân mây xa vời
Gió qua truông lạc đầy vơi
Hồ xanh Ba Bể ngọt lời ru xuân .
NHỮNG SỢI NẮNG ĐẦU TIÊN .
Con đường phố núi rắc vàng xuân
Cái lạnh gây gây nối bậc tầng
Rong gót chân theo triền nắng đổ
Thoảng nghe hồn lạnh sợi vàng ngân
Bảo là thành phố của tình yêu
Cái đúng gần như thấy rất nhiều
Ví bởi cảnh quan mà mượt sắc
Tím se hồn lại gửi tương tiêu
Cầm tay nhau để chuyển buồng tim
Nhịp đập đi theo những nỗi niềm
Trong tiếng thông ngàn nghe thổn thức
Hòa vào mối chỉ dệt đường kim
Cỏ xanh nắng rọi vẽ nền toang
Bóng ngựa giao mùa giữa chói chang
Tiếng vọng âm thầm nghe nức nở
Nỗi niềm trầm mặc khúc tơ đàn
Bên kia phố nắng đứng âm thầm
Màu trắng sương còn dãy cách âm
Cho núi rừng kia riêng một cõi
Dưới trời mây gợn hải triều âm
Gót chân không mỏi phút trao niềm
Thành phố mù sương cứ gợi thêm
Những buổi không phai dòng điệp mộng
Như là tơ sợi của nhung mềm .
Con đường phố núi rắc vàng xuân
Cái lạnh gây gây nối bậc tầng
Rong gót chân theo triền nắng đổ
Thoảng nghe hồn lạnh sợi vàng ngân
Bảo là thành phố của tình yêu
Cái đúng gần như thấy rất nhiều
Ví bởi cảnh quan mà mượt sắc
Tím se hồn lại gửi tương tiêu
Cầm tay nhau để chuyển buồng tim
Nhịp đập đi theo những nỗi niềm
Trong tiếng thông ngàn nghe thổn thức
Hòa vào mối chỉ dệt đường kim
Cỏ xanh nắng rọi vẽ nền toang
Bóng ngựa giao mùa giữa chói chang
Tiếng vọng âm thầm nghe nức nở
Nỗi niềm trầm mặc khúc tơ đàn
Bên kia phố nắng đứng âm thầm
Màu trắng sương còn dãy cách âm
Cho núi rừng kia riêng một cõi
Dưới trời mây gợn hải triều âm
Gót chân không mỏi phút trao niềm
Thành phố mù sương cứ gợi thêm
Những buổi không phai dòng điệp mộng
Như là tơ sợi của nhung mềm .
MỘT ĐIỂM NGUY NGA .
Lâu đài cung điện nguy nga
Phải chăng vương quốc Cát Bà ở đây
Những đêm dạo khúc tơ say
Vào trong tiếng gió xa bay về ngàn
Giọt đằm vướng giấc mơ hoang
Thềm hiên lãm thúy Tao Đàn tình thơ
Nhìn về biển sóng xa mơ
Nổi trôi màu bạc vào bờ xôn xao
Riêng bờ cõi của cảm giao
Nắng phơi xuân ấm cuộn trào thời gian
Đồi xanh gói kín cung đàn
Thầm thì cành lá vào trang cảo lòng
Bên thềm cành lá vân phong
Hồn say đắm giấc tơ vòng ấm êm
Nắng xuân dàn trải mượt mềm
Ngày rong ruổi đọng bên thềm tiếng thơ .
Lâu đài cung điện nguy nga
Phải chăng vương quốc Cát Bà ở đây
Những đêm dạo khúc tơ say
Vào trong tiếng gió xa bay về ngàn
Giọt đằm vướng giấc mơ hoang
Thềm hiên lãm thúy Tao Đàn tình thơ
Nhìn về biển sóng xa mơ
Nổi trôi màu bạc vào bờ xôn xao
Riêng bờ cõi của cảm giao
Nắng phơi xuân ấm cuộn trào thời gian
Đồi xanh gói kín cung đàn
Thầm thì cành lá vào trang cảo lòng
Bên thềm cành lá vân phong
Hồn say đắm giấc tơ vòng ấm êm
Nắng xuân dàn trải mượt mềm
Ngày rong ruổi đọng bên thềm tiếng thơ .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)