Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

CÙNG VẦNG TRĂNG ẤY .

Thân gửi anh Huy - USA .

Anh thấy vầng trăng nơi ấy không ?
Tại sao nó lại phớt son hồng
Vi chưng hy vọng bao giờ cũng
Hưng phấn lòng người để thỏa trông

Rồi những tầng nhà kiến trúc cao
Gần trăng là để thắp ngàn sao
Không gian anh ở còn bao kẻ
Hậu duệ đăng quang buổi cuộn trào

Ánh sáng màu đèn rọi sáng song
Tư lương nơi ấy ấm pha nồng
Cái vùng đất Hứa bao người đợi
Anh hãy tìm vui gót ruổi dong

Như bóng trăng kia ở đỉnh trời
Căng tròn ánh sáng chiếu nơi nơi
Làm tan đi hết màu sương lạnh
Tròn trĩnh vành môi những nụ cười

Em cũng hòa lòng theo ánh trăng
Cùng anh hòa tấu khúc đan xen
Nỗi niềm giấu kín bên bờ Giác
Để khỏi ưu tư khỏi nhọc nhằn

Em mượn tình thơ nhuộm mái sương
Quyết đi cho hết một cung đường
Ngày ngày ghép vận vòng tay ấm
Em thỏa nguyện lòng cập bến Tương .
ÁNH TRĂNG NƠI ẤY .

Thân gửi anh Huy  - USA .

Trăng đứng bơ vơ giữa đỉnh trời
Dễ chừng là ở cuối ngàn khơi
Nỗi niềm bên ấy bao nhiêu kể
Em ở quê hương mấy - nghẹn lời !

Cái sắc tà huy hổ phách trong
Những làn vây vướng rối bên lòng
Bậc tầng dòng chảy không gian mật
Mà khúc tình hoài khó đếm đong

Ở dưới không gian lặng lẽ màu
Vô cùng nặng trĩu giữa canh thâu
Bao nhiêu chan chứa hòa trong đó
Rưng rức buồng tim nặng mái đầu

Khoảng cách chiều dài mặt biển xanh
Đếm tay hết ngón dệt đan thành
Tơ lòng những buổi nay là thảm
Trải suốt cung đường em với anh

Em vẫn nhìn trăng chung đỉnh trời
Mắt nhòa ngấn lệ giữa đầy vơi
Mà lòng vẫn thấy hằng mong được
Một sự tương phùng nối dặm khơi

Viết để cảm thông những nỗi niềm
Dù cho cuối nẻo của đường chim
Những gì chan chứa đưa theo gió
Để mối thân thương thỏa ước tim .

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

NHỮNG DÒNG NƯỚC TRÔI .

Những dòng suối chảy trắng tơ rơi
Gốc gác từ trên một đỉnh trời
Hợp lại biến thành dòng thác trắng
Ngày về dừng lại dặm xa xôi

Thác trôi lơ lửng nối dòng sông
Uốn lượn đi qua những cánh đồng
Lại đổ cuối nguồn dòng thác trắng
Không gian im lặng trải mênh mông

Đồi cao bên ấy nắng ôm xanh
Hoa cỏ muôn năm rắc liễu mành
Những gót chân đi nhòa lối cỏ
Nhạt mờ sợi lạnh vẽ nền tranh

Dựa lưng vào nắng mấy ngôi nhà
Đơn lẻ tơ mành giữa dặm xa
Vôi trắng tường cam huyền hoặc cảnh
Vô hình dung giữ vẹn màu hoa

Lùm cây ở dưới cánh đồng vàng
Bóng ngả nắng về rất chói chang
Nét đẹp phong hồ ru dỗ giấc
Trời Âu khép kín mộng giao loan

Ở ngoài viễn xứ ướp tình thơ
Giây phút trao nhau lấy mắt rờ
Giữa cõi ta bà hồn lạc cảnh
Cảm hoài cô đọng thỏa niềm mơ ...
CỔ KÍNH TRẦM TƯ .

Nguy nga tráng lệ ở bên trời
Trầm mặc cung đàn gối dặm khơi
Góc cạnh tơ loan gieo lạc gió
Qua bao năm tháng vững cơ ngơi

Lâu đài hay cả một dòng tu ?
Thang bậc đi lên gió bụi mù
Điểm ấy dễ chừng là pháo lũy
Giữ gìn lãnh thổ lặng biên khu

Cài then cửa đóng tự khi nào
Màu nhạt thời gian tít đỉnh cao
Ánh nắng phơi lên tầng thấp cũ
Rưng rưng niềm lạnh phút tay trao

Nằm bên bờ cỏ mượt mà xanh
Bên cạnh con đường lối uốn quanh
Cây đứng im lìm qua thế kỷ
Gió rong từng khúc nhạc đơn hành

Sắc trong suốt của một không gian
Dáng cổ trầm tư giữa góc đàng
Thế đứng nghiễm nhiên hồn tự tại
Để tình thơ dệt mộng tơ loan .
THẦM LẶNG BÊN HỒ .

Mây trôi thấp xuống gọi mùa đông
Sợi tuyết còn loang lạnh sắc đồng
Ở cả một vùng hoang vắng ấy
Bên hồ nước chảy tựa dòng sông

Hanh hao màu cỏ đứng bên bờ
Màu nắng buông từng những sợi tơ
Vùng đất Bắc Âu ngày ngợp nắng
Dễ chừng gạn lọc một tình thơ

Ngôi nhà ở đó lợp bằng tranh
Tiếng gió ru rong nhạc liễu mành
Màu đỏ của tường làm ấm lại
Song cài then kín nắng mong manh

Hồ trôi gió lượn dệt đan từng
Lượn sóng đuổi dồn buổi nhớ nhung
Cái thuở hẹn thề bên bến nước
Nắng phai màu ấy khó  lai trùng

 Con đường nhỏ hẹp đến phương xa
Bờ cỏ hai bên nắng nhạt nhòa
Một cảnh êm đềm ngoài viễn xứ
Tình thơ gợi cảm buổi đơm hoa .



MÀU NẮNG NHUNG MỀM .

Sắc xanh chấm phá bức tranh màu
Nắng nhẹ mai nồng ấm dặm sâu
Giọt lạnh mùi sương còn lãng đãng
Gót chân lặp bước bậc tằm dâu

Vo ve cây lá khẽ khàng âm
Dưới tiếng nước rơi nhạc bổng trầm
Tung tóe trắng màu vây vướng gió
Góp vào tình bút hải triều âm

Gần như bậc đá mái hiên che
Ánh nắng soi chung nhụy quế hòe
Bóng nước in thêm lơ lửng dáng
Lưu ly ngọc vỡ sắc sao Khuê

Cung trời ngợp bóng những làn mây
Rót lạnh vào trong lượn mỏng dầy
Dàn trải không gian loang với nắng
Đông tàn chờ buổi gót xuân quay

Hẹn lòng giao cảm giữa không gian
Nắng ấm vàng bay ghép chặng đàng
Khép kín buồng tim vào khoảnh khắc
Men nồng hương vị buổi tơ loan .
MÀU SƯƠNG ĐÔI MÁI TÌNH THƠ .

Nhành tre cành lá thì thầm
Giọt rơi hoang lanh tơ trầm lặn sương
Nắng mơ òa vỡ vây vương
Nét tranh chấm phá cung đường hôm mai
Chụm kề mái tóc bờ vai
Đưa tầm nhìn để cảm hoài dòng trôi
Sợi dài màu nước trắng phơi
Chảy vào vực lạnh tiếng rơi lụa mềm
Cỏ ôm màu nõn bên thềm
Gót hài dặm lữ anh em phút dừng
Hòa trong giai điệu rưng rưng
Để tình thơ ghép theo từng nhịp tim
Nắng soi lối rẽ đường chim
Dặm xa cung bậc lối tìm cảm giao
Lặng thầm giữa gió chiêm bao
Cùng nghe tiếng gọi đi vào gấm hoa .