Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

NHỮNG NÉT DIỄM TÌNH .

Chân quê mộc mạc phơi bày
Mùa đông thẳm lá những ngày vây mưa
Bây giờ giữa buổi nắng trưa
Màu không gian mịn như vừa hóa thân
Xanh cây xanh nước văn lân
Thuần nhu dưới nắng nên vần thơ trao
Chiếc xuồng câu tiếng lao xao
Dầm bơi rẽ nước âm hao trắc bằng
Bên bờ bậc đá bon chen
Nắng soi màu nhạt họa hoằn chân dung
Bên kia đồi thấp tao phùng
Giọt mưa còn đọng điệp trùng pha lê
Bên này sắc cỏ buốt tê
Những cây dứa dại lạnh se đâm chồi
Lạc loài hoa nở khúc nôi
Giữa miền nắng gió tài bồi phong thu
Gót chân gởi gấm phiêu du
Hương đồng cỏ nội đặc thù địa phương
Ấp ôm một mối tơ vương
Mặn lòng cùng với thụy tường vòng tay
Dù là mưa giật gió bay
Trắng trong thanh thản giải bày tình thơ .

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

NHƯ MỘT CỬU TRÙNG .

Bệ thềm của một quân vương
Giai nhân tài tử chặng đường lên ngôi
Đỏ màu son đậm bờ môi
Giai tầng phân định dáng ngồi từ khi
Phòng loan xanh sắc thầm thì
Lụa là lắp ghép diêu trì cung xưa
Lối mòn sũng ướt mây mưa
Vị thơm long não gió đưa đằm đằm
Hang tình chờ đợi trăm năm
Hôm qua trổi khúc nhạc tằm dâu yêu
Bổng trầm tiếng gió tương tiêu
Qua truông đồng vọng giọt chiều vi vu
Hòa lòng giây phút thiền tu
Buồng tim nhàu nát viễn du hợp hành
Nghe như sợi chỉ mong manh
Kết hai hồn lại đan thành thảm tơ .

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

VÀNG NGỌT VỊ MÔI .

Sắc chiều rắc mật vàng trôi
Để men vị ấm vành môi hẹn thề
Mấy hôm gót bước đi về
Lữ phòng thuyền bạt đắm mê bên hồ
Không gian riêng một cơ đồ
Để buồng tim ấm sóng xô xác vào
Trời đông không một ánh sao
Lung lay mành trúc âm hao gió Tần
Giữa dòng nước chảy ngại ngần
Màu dương soi sáng vọng ngân tao đàn
Giọt mềm từng sợi sương loang
Vấy vương non núi dặm ngàn trôi xa
Chiều lên màu của quan hà
Không gian Hồ Cốc thiết tha những lời
Giao tình vạch nối đầy vơi
Cạn nguồn giữa cõi ngàn khơi vẹn tình .
NẰM Ở BÊN HỒ .

Nằm yên ở đó cơ ngơi
Giữa dòng hồ lạnh bên trời lạnh đông
Lòng anh còn có nhớ không ?
Ngày về giữa nắng ấm nồng vòng tay
Con đường xẻ giữa bóng cây
Lan can sũng ướt vơi đầy thời gian
Cổ lầu mái lợp nhung trang
Màu xanh dâu bể hương loang giọt mềm
Vòng cung giữa nước trôi êm
Lằn đi vân ảnh qua thềm thủy môn
Sương nhòa bung vỡ càn khôn
Vây vương sắc lạnh cạn nguồn trao cho
Xa xôi bóng mấy con đò
Dắt đưa nguồn cảm dặm dò tim nhau
Núi đồi trùng điệp xa sâu
Dưới khung trời lạnh nắng nhàu nát vân
Khẽ khàng mây khói phù trần
Xôn xao cành lá nợ nần quạnh hiu
Dọn lòng men vị tình yêu
Hành trang dã ngoại tơ thiều ruỗi dong .





Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

DỒN SẮC VÀO ĐÔNG .

Màu mây vân cẩu nặng nề trôi
Nghệ thuật tự nhiên nhuộm sắc trời
Chìm xuống thềm hiên ngày Phú Quốc
Mình về chiêm ngưỡng sắc đông phơi

Đi ra cái lối tảo tần xưa
Cọc gỗ đơn sơ đứng nhặt thưa
Quê kiểng êm đềm và tọa lạc
Vững bền mấy độ nắng nhòa mưa

Vi vu cơn gió tận từ xa
Trầm mặc dòng trôi sóng vỡ òa
Nhàu nát thời gian tia nắng rọi
Thi đàn bỗng chốc dậy âm ba

Tơ bay sinh hoạt vọng xôn xao
Phút chốc buồng tim tứ cuộn trào
Ghép vận tơ lòng hương lửa cũ
Bên bờ biển nắng mặn mà trao

Ở đây riêng tặng cõi trời cho
Dù lạnh màu đông vẫn nặng đò
Nhụy vị men nồng luôn chất ngất
Bên song dạ lữ phút khôn so .
TỒN TẠI KHÓI SƯƠNG .

Vươn cao cùng với thời gian
Màu pha loãng sắc nhung trang vỡ bờ
Phù điêu khắc họa nhạt mờ
Theo thời gian định cuộc cờ trăm năm
Phong rêu nắng nhuộm xa xăm
Dấu mòn khoảnh khắc tơ tằm mỗi khi
Lối vào khép kín vành mi
Nắng soi gót bước cúc quỳ hoàng kim
Đường qua vang vọng cánh chim
Cỏ loang màu ảo nổi chìm vọng khơi
Trầm tư vóc dáng nghẹn lời
Lạc loài thân phận dưới trời lãng quên
Trời mây thắp sáng hình nền
Chân dung hoài cổ thênh thênh cõi bờ
Nỗi niềm gọi lại trang tờ
Màu đông lạnh sắc bên bờ khúc nôi .
GÓC ĐẢO QUÊ HƯƠNG .

Nắng xóa sương thu trở dạ đông
Nước loang màu đục phẳng trôi dòng
Cái riêng của điểm quê ngoài biển
Lạnh gió mà chung một hẹn lòng

Vườn chuối ru tơ giọt lạnh bay
Màu xanh nhàu nát nhẹ lung lay
Bên hàng dừa đứng giờ phai nắng
Góc cạnh quê hương được tỏ bày

Đồi thấp bên kia tự thuở giờ
Thăng trầm gót bước nối đường tơ
Kiên gan đối mặt cùng mưa nắng
Gió giật sóng xao vỗ ập bờ

Hoa lạc loài bay buổi thịnh hưng
Phấn hương vàng nhụy nhạt cung tầng
Vo ve tiếng gió miền khơi đảo
Vang vọng xa vời sóng vỗ âm

Ánh nắng đi qua lối đá mờ
Con đường sinh hoạt thuở ban sơ
Gót chân mòn mỏi thời gian ấy
Định vị không gian mấy cuộc cờ

Mây nhạt trời xanh chấm phá thêm
Ngày đông nắng ấm vị môi mềm
Giao tình qua nét thơ bung vỡ
Vỗ cánh tâm hồn anh với em .