Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016



BÀU TRẮNG ĐƯƠNG MÙA .

Chung quanh là đồi cát
Điểm cư trú ngàn dương
Lượn từng cơn gió mát
Thổi từ ở cung đường

Màu nước xanh như biển
Bàu Trắng đã trăm năm
Êm đềm và hiện diện
Từ thuở ấy dâu tằm

Ngày vãng lai du khách
Âm vọng tiếng động cơ
Cuộc rong chơi khoảnh khắc
Rẽ sóng dáng ca nô

Bên thềm loang màu cỏ
Nõn vàng và xanh non
Mượt mà trôi sóng gió
Từng sợi nắng vào hồn

Bầu trời xanh diệu viễn
Mờ nhạt mỏng làn mây
Trao nhau tình vương miện
Ấm đôi má hây hây

Lạc loài từ đây đó
Màu hoa dại ỡm ờ
Những đài hoa nho nhỏ
Hồn quảng đại trong thơ .




VƯƠN LÊN CÙNG NẮNG .

Sắc màu chen chúc ngói son
Chân dung diện mạo vuông tròn Sapa
Nắng rong vàng nhuộm tơ hoa
Lên thềm non núi dặm xa bạt ngàn
Luôn là màu của sương loang
Sắc xanh cây lá khẽ khàng tiếng tơ
Đi vào tọa độ mong chờ
Ấm vòng tay đợi mùa thơ dâng đầy
Song hành vào cuộc đắm say
Lặng nghe tiếng suối xa bay vào hồn
Họa hoằn hương vị môi hôn
Trôi theo âm khúc mỏi mòn từng dây
Nắng lên cao ý vươn đầy
Gót thơ lãng đãng giải bày cùng nhau .




HẠ MÙA MÀU BUỔI SÁNG .

Hôm ấy còn không - anh có nhớ ...
Con đường nhuôm lẳng sắc non phơi
Hạ mùa buổi sáng sương đang vỡ
Lãng đãng trôi đi phút nghẹn lời

Cây đứng hai bên se tím lạnh
Khẽ khàng từng giọt lịm màu xanh
Gió lay nhè nhẹ trôi vân ảnh
Giọt nắng còn xa hẹn liễu mành

Ở cuối mù khơi qua ánh mắt
Dễ chừng hư ảo để thềm hiên
Gửi trao giây phút trôi dìu dặt
Thời tiết Ba Vì như thuở tiên

Giữa lạnh gót chân tìm phúc khảo
Cho giờ lắng đọng nỗi niềm vây
Sợi sương rong ruổi mềm vai áo
Vòng khép tay thơ vụt cạn đầy

Một buổi mà như năm đứng lại
Cũng không cạn kiệt mẩu tình thơ
Hạ mùa nắng sớm trời quan tái
Dù lạnh mà như ấm bến bờ .





GIỌT SƯƠNG VÂY LẠNH .

Bằng đôi mắt thật với nhau đây
Trời đã thấp dần những bóng mây
Bao phủ triền non ôm Quán Gió
Ngồi trong lữ khách phút men say

Rì rào tiếng gió bạt ngàn non
Như phách dư âm lặng tím hồn
Ai đó dạo lên trong khoảnh khắc
Chân chiều chấm phá sắc càn khôn

Đi lên cái lối ấy truân chuyên
Thềm đá cỏ vươn hậu khoáng tiền
Để gót thơ tràn qua tĩnh mạch
Gieo vần ghép vận điểm tiền duyên

Dòng trôi cứ mãi , mãi trôi xa
Sắc lạnh trầm tư xuống đậm đà
Giọt đắng cà phê mùa quán gió
Dễ chừng đồng nghiệp của tơ hoa

Ôm vào cái lạnh phút giao thơ
Nồng ấm vòng tay rót cạn bờ
Ở giữa phương trời mùa trở gió
Sắc đông khát vọng tím niềm mơ

Cùng nhau gởi lại dấu bàn chân
Ở một phương xa món nợ nần
Đã trót gởi trao hương lửa cũ
Vành môi men vị của âm vần .



CHIỀU TRỜI TAM ĐẢO .

Lạc loài phố núi xa khơi
Sắc thu đã trở màu trời sũng mây
Chút hồng bu bám vơi đầy
Cứ rưng rức chảy biếng khuây cõi lòng
Hiên thềm Quán Gió vân phong
Gót chân chiều bước qua song bao giờ ?
Cạn nguồn ghép vận tình thơ
Vẳng nghe tiếng nhạc nốt tơ lỏng nguồn
Gió về đuổi bắt gành truông
Tóc thông phe phẩy sợi buông khẽ khàng
Đèn đêm rọi xuống võ vàng
Hồn se tím lại cung đàn ly tao
Gởi lòng nhau giữa lao xao
Hương cà phê đắng cuộn trào men yêu
Lạc loài vào giữa quạnh hiu
Để nghe Quán Gió ít nhiều gợi thơ .

Inline image 1

BÌNH MINH BUNG VỠ .

Sài Gòn đã có mùa đông
Sợi mưa dàn trải giọt đồng tím môi
Thu mùa dừng lại xa xôi
Gió heo như đã bồi hồi lai sinh
Bên anh vẫn thấy bình minh
Ở phương trời ấy rót tình đầy vơi
Nắng xa làm đẹp phương trời
Vòng cong lục địa ôm khơi xanh màu
Hoa vàng quang hợp lao xao
Sóng đầu bạc vỗ âm hao cơ cầu
Sợi mềm xanh lá giao nhau
Nắng soi mùa vỡ cuộn trào thân thương
Nẻo xa khép kín vô thường
Mà văn phong ý thụy tường nguồn xa
Bầu trời tím rắc tơ hoa
Cái màu chân thiện bay qua dặm ngàn
Quê nhà ghép sợi tơ loan
Gởi qua biển nước vô vàn nhớ mong .


Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016



CÒN MÃI NHỊP CẦU .

Cây cầu sáu nhịp hằng lâu
Sáng nay trong nắng thu màu muộn phơi
Nước đầy dòng chảy chơi vơi
Mùi hương còn vẫn ngàn đời phải chăng ?
Phượng già mấy độ tơ giăng
Màu xanh sắc nhuộm băn khoăn mỏng dầy
Tơ trời đọng lượn mây bay
Trải dài không phận Huế ngày mình đang
Giải bày cạn lối tơ loan
Của lò hương cũ cung đàn ghép thơ
Màu xanh cây lá đôi bờ
Còn rưng rức vị mong chờ vành môi
Nửa đường cũng kể xa xôi
Kinh thành cổ kính khung trời của xưa
Trải bao hạ nắng đông mưa
Nửa vòng thế kỷ như vừa hôm qua .