Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Inline image 1

BẾN NƯỚC TRỜI XA .

Phương xa bến nước nắng buồn
Lòng em tao ngộ suối nguồn dặm xa
Của anh thắm sắc quan hà
Trong mơ giữa tỉnh ánh tà huy bay
Màu trời chuyên chở bóng mây
Dáng hình vân cẩu vơi đầy tư duy
Hải hành dừng lại tiếng đi
Nước xao lượn sóng cúc quỳ pha lê
Cầu tầu thẳm sắc hoang mê
Bóng cây hương lạ bay về buồng tim
Nhạt mờ vân ảnh bóng chim
Xôn xao trong ấy lối tìm hoằng khai
Điểm dừng gió sớm mây mai
Cứ rưng rức nhớ gót hài thân thương .





CON ĐƯỜNG MÙA NẮNG HẠ .

Con đường cao tốc đi lên
Nắng soi thềm đất lãng quên bao giờ
Khốc khô màu cỏ nhạt mờ
Thì thầm những sắc hoa mờ mờ rung
Cái màu hạ nắng như nung
Mình về buổi ấy điệp trùng hoang sơ
Ngồi nghe sóng biển vu vơ
Vỗ thềm sâu để ỡm ờ thời gian
Xa vời lối thẳm cắt ngang
Phân ngôi trời biển cuối đàng vắng mây
Gió từng lượn nhẹ hây hây
Thổi ru mái tóc sương đầy nắng phai
Bước chân còn vướng gót hài
Song hành nồng ấm hôm mai tay vòng
Cạn nguồn là vẫn trắng trong
Từng trang thơ ghép từng dòng vị môi
Hẹn thề giữa cõi xa xôi
Mà quen thuộc lắm dáng ngồi bên nhau .




NHƯ VẪN CÒN TRÔI .

Dòng sông băng ấy ngậm ngùi
Qua bao thiên kỷ ngược xuôi trắng màu
Lối đi nhàu nát cơ cầu
Nắng soi nhụy vị nông sâu tháng ngày
Hai bờ sườn núi xanh cây
Vẫn ươm màu nước giải bày lạnh se
Gió ngàn ru lá vo ve
Khẽ khàng âm vận xa nghe nao lòng
Con đường đổ dốc ru rong
Bờ xanh cỏ dại hoa phong lụa mềm
Mình về bung vỡ nỗi niềm
Cuộc trao gởi để buồng tim đong đầy
Dáng chừng không có bóng mây
Cung trời xích đạo vướng vây xám mờ
Đi vào dòng nước cuối bờ
Đôi tay cùng quậy gợi thơ vào mùa .




HÌNH DUNG KỲ DIỆU .

Hòn đá vươn trong nước
Vô tình dựng hiên thềm
Buổi về anh với em
Lặp cung đàn mong đợi

Cỏ cây xanh tầm gởi
Vương vấy lẫn đa tình
Lượn gió về rung rinh
Thì thầm từng âm khúc

Đường đi ra ngoạn mục
Sóng bạc đầu ầm ào
Theo tiếng gió lao xao
Nước bắn tung màu trắng

Mùa thu xưa màu nắng
Như giọt mật ngọt mềm
Anh cùng nắm tay em
Dìu nhau qua lượn sóng

Từ ngàn khơi đồng vọng
Cả triều nước thẳm xanh
Lẳng sắc để tơ mành
Dưới mây trời dàn trải

Mình ngồi nghe thư thái
Trải hồn ghép hương mùa
Giọt tình rơi lua khua
Vào buồng tim đập vội .






THỨC DẬY NGÀY ĐÊM .

Một mùa thu ấy đã đi qua
Còn lại hôm nay giữa bửu tòa
Cái nét nhung mềm tơ sợi ấy
Dễ chừng điện ngọc với lầu hoa

Nằm ở bên thềm hòn đảo xanh
Thuở Gia Nã Đại mới hình thành
Đã từng lưu luyến bao chân bước
Đến để mà nghe nhụy yến anh

Màu nước đang hôn với sắc trời
Trải dài phiên bản đến ngàn khơi
Cơ hồ đường nét xưa danh họa
Thời phục hưng vươn bút nghẹn lời

Nắng rọi như là một điểm son
Nhuộm lên quần thể một linh hồn
Vắt trong thiền tịnh xanh vòm lá
Réo rắt tơ đàn điệu véo von

Thấp xuống tầng mây nhạt xám tro
Cuối truông ánh sáng chật khoang đò
Tâm hồn chuyên chở sao mà nặng
Vận ý tình thơ rót nhỏ to

Xao lòng phong cảnh ấm vòng tay
Mái tóc phiêu bồng gió thổi bay
Những lúc kề chung qua trang viết
Tình thơ khúc chiết được phơi bày .







VẠCH NỐI DIỄM KIỀU .

Rồi đi du khảo trùng khơi
Du thuyền vượt sóng dầm bơi về miền
Palawan một hòn thiêng
Kỳ quan mới của thiên nhiên đặt bày
Trải dài con nước đắm say
Núi non giữa cõi tơ bay men tình
Đá đen màu của hiên đình
Trăm năm đảo quốc vóc hình kỷ băng
Nắng về lộc trại cung Hằng
Sáng màu phỉ thúy tơ giăng suốt ngàn
Cỏ cây tầng bậc vương mang
Chút sương còn nhuộm để hoằng khai yêu
Mắt nhìn đáy nước rong rêu
Những sinh vật biển tương tiêu sắc màu
Chìm vào nước tận đáy sâu
Những viên đá cuội ngọc châu lắng chìm
Trắng trong thanh thản buồng tim
Ấm nồng vòng khép lối tìm vận thơ
Đắm hồn trong một giấc mơ
Gởi trao trọn vẹn hai bờ vị môi .




Ở GIỮA BIỂN ĐÔNG .

Đi ra dòng chảy Biển Đông
Cự ly tọa độ mênh mông biển ngàn
Hải hành dệt mối tơ loan
Sóng xao gió thổi nước tràn nắng soi
Tương đồng gót bước hôm mai
Cập thềm đất nước đảo dài lối đi
Gió rong từng đợt thầm thì
Mấy ngàn hòn đảo từ khi băng hà
Trải dài thêm mấy kỷ qua
Hình dung trọn vẹn hiên tòa chân dung
Trong vòng núi lửa như nung
Vẫn xanh thẳm lá với trùng điệp non
Tháng ngày ấp ủ nét son
Tiềm năng gởi gấm mảnh hồn trong veo
Bây giờ thuyền đã bỏ neo
Cắm sào cập bến màu chiều vừa sang
Mái nhà tranh sắc nắng loang
Líp tre góc cạnh mẩu đan thanh chờ
Cây già gie nhánh lơ thơ
Cành hoa đỏ sót điểm mơ vào tình
Con đường đất nắng lung linh
Bên bờ nước nõn để khuynh thành màu
Bên kia gộp đá cơ cầu
Vây vương sắc lá nát nhàu tư duy
Nền trời sắc ấy từ khi
Mùa thu đặt gót xuân thì mời mong
Hương yêu dành sẵn tơ lòng
Cơ ngơi diễm lệ vân phong men nồng .