Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016



VẮT TRONG MÀU NẮNG BIỂN .

Mình qua đến đảo Bóoc- nê
Ô hay ! hai tiếng hẹn thề bên nhau
Nước trong vắt sợi xanh màu
Ngọc mềm rọi nắng xuôi nhau đi vào
Cõi mây mù ấy nơi nao
Dường như đồng vọng lời chào vận thơ
Sườn xanh cây lá đôi bờ
Bóng thông sà nhánh lặng lờ gió ru
Thuyền tình cập bến bờ thu
Ngồi trong khoang để lữ du men tình
Biển xao nước nhẹ rung rinh
Động cơ giục giã lộ trình xa khơi
Cuối mùa thu nhớ anh ơi !
Cát thềm còn đọng đầy vơi gót mềm
Màu trời ngập ánh nắng lên
Ba vùng lãnh thổ ba nền nếp mơ
Cứ như con nước tràn bờ
Buồng tim rộn rã tình thơ chan hòa .



  6


NÔNG TRANG LẮNG ĐỌNG .

Căn nhà hựu tấn nông trang
Ở đây lâu lắm cuối đàng kỷ nguyên
Màu chia góc cạnh thành phiên
Phong rêu mái ngói ước nguyền tường vôi
Song cao ánh mắt gọi mời
Dễ chừng qua mấy đỉnh trời tháng năm
Vàng non xanh nõn ướt đằm
Giọt thu còn trải dấu dằm canh thâu
Nắng soi hơi ấm trên đầu
Tiếng tơ lỏng phím cưỡng cầu xa bay
Trải thềm xanh đậm bóng cây
Gió đưa như sự giải bày nguồn cơn
Mình cùng nồng ấm men hôn
Vành môi thu cảm tâm hồn của thơ .





BẾN VẮNG .

Dòng sông này có bao giờ ?
Buổi chiều chiếu muộn giọt mờ tà huy
Cơ hồ như những bước đi
Kéo theo lượn gió thầm thì khôn nguôi
Tiếng cây trên bến ngậm ngùi
Loài phong tùng cổ ngược xuôi cung đàn
Núi xa từ thuở hồng hoang
Chìm vào dòng nước mơ màng giọt khuya
Làn mây lắng đọng đầm đìa
Trôi theo tiếng nước mép bìa phẳng gương
Không gian yên tĩnh tơ vương
Nắng màu nhung nhớ vô thường dặm xa
Ấp ôm khoảnh khắc tơ hoa
Tình thơ ghép vận chan hòa của riêng .






NHỮNG TIA NẮNG ĐẦU TIÊN .

Nắng soi hình rẽ quạt
Vào dòng thác rơi thềm
Trải chiều dài dịu êm
Suối thanh thao màu nắng

Giọt sương đêm còn nặng
Trên cành lá long lanh
Cô đọng giữa em anh
Màu thủy tinh xa vắng

Cỏ ôm sương tê lạnh
Ánh nắng nhuộm tràn bờ
Ngồi bên nhau ghép thơ
Nghe phong tùng rơi hạt

Vầng dương nằm nhợt nhạt
Ẩn núp dưới cành sương
Cả không gian vô thường
Để men tình hữu thể

Hình dung và ước lệ
Cuộc hẹn ước vơi đầy
Thung lũng màu hôm nay
Lụa là và nhung gấm

Ở phương trời xa lắm
Gần ngút ngát hành tinh
Sự nồng ấm chúng mình
Đan thêu như tranh vẽ ...






LẠI MỘT CON ĐƯỜNG .

Bên kia màu núi tuyết
Năm tháng đã thành băng
 Cuối phương trời tê buốt
Giọt lạnh rơi lăn tăn

Ánh nắng trời vương vấy
Thềm cỏ mỏng thời gian
Lượn gió đùa qua đấy
Yên lặng giấc mơ hoang

Trũng cây xanh thấm đẫm
Màu của gió và sương
Như mãi còn rét đậm
Xao động mối tơ vương

Con đường đi khúc khuỷu
Ôm sườn thấp ôm cây
Lằn trắng sơn nũng nịu
Nắng vàng rơi hây hây

Lòng hồ yên lặng gió
Màu phỉ thúy xa khơi
Nỗi niềm nằm nơi đó
Tình thơ ghép đầy vơi

Khoảnh khắc tràn hơi ấm
Sự hoang dã nín lời
Những gì đang thấm đẫm
Vào chiều sâu xa xôi .




THU KHÔNG VÀNG LÁ .

Mùa thu sắc lá không vàng
Cứ xanh thẳm sắc lây lan hương mùa
Nóc nhà kiến trúc thêu thùa
Nền văn minh cổ , nắng lùa sắc ôm
Bóng cây góc cạnh cung vòm
Cũng màu xanh lá ôm đồm với thu
Vườn xanh màu rắc sợi cù
Bóng râm ngã đổ phong du bậc thềm
Dòng sông xanh chảy lụa mềm
Bên kia làng xóm êm đềm an sinh
Lần theo hết lối lộ trình
Gót chân tần tảo khúc tình hoan ca
Nắng màu nhạt trải dặm xa
Nếp sườn thoai thoải lụa là không gian
Thật là một giấc mơ hoang
Mà không hiện thực giữa trang thơ đầy
Song hành gót bước hôm nay
Phong cầm lãng đãng ai lay lắt lời .



Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016



SẮC MÀU HUYỀN THOẠI .

Dòng sông xanh chảy quanh co
Ôm đồi dựa rẫy nương dò dẫm đi
Cỏ xanh ngày tháng lương tri
Đốm hoa trắng nở thầm thì cô đơn
Cuối đường mái lợp chập chờn
Xóm nhà lạc lỏng nắng vờn bóng mây
Thửa bờ cắt đặt xưa nay
Màu xanh tần tảo bàn tay vun trồng
Nổi trôi non thấp xa trông
Làn sương mỏng lạnh phiêu bồng trăm năm
Màu trời sáng ngọc hanh hong
Rơi vào im lặng nao lòng dặm xa
Vẳng nghe tiếng trúc giao hòa
Đi vào tiếng gió âm ba lạc loài
Mình ngồi bến nước nắng soi
Nhìn con sông chảy cảm hoài qua thơ
Hành trang nặng trĩu tình cờ
Khung tranh thủy mặc bao giờ còn đây .