Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016



BƯỚM VÀ HOA ...

Bướm hoa muôn thuở điểm trang cho 
Dòng chảy nhân gian cạn độ đò 
Cái tính đoan nhu trôi khuếch tán 
Theo chiều phương liệp vị thơm tho 

Nắng trời thiên hựu để nhiều hơn 
Kéo mãi sợi tơ dây thẳng đờn 
Màu sắc cơ hồ như bất biến 
Giữa ngày giao cảm thắm màu sơn 

Cánh hoa vàng đó lạc loài trong 
Vườn Cát Tiên ơi ! chỉ rối lòng 
Nhụy vị cài lên hương lửa cũ 
Màu cam cánh bướm đập thong dong 

Màu xanh cây lá ở đằng sau 
Tất cả dường như luyến kết nhau 
Để rõ giai tầng thơ với nhạc 
Lặng thầm ghép vận nặng tình sâu 

Bướm hoa còn mãi vượt thời gian 
Mình với thơ chung dựng các đàn 
Để buổi du nhàn về mọi hướng 
Dặt dìu mộng ước - thuở nhau đang . 

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Kết quả hình ảnh cho ninh thuan

NẮNG CHIỀU RƠI RỚT SỢI ...

Sóng gào ôm cát biển chiều
Để màu nắng nhẹ tơ thiều không gian
Bóng cây dương liễu hồng hoang
Tiếng ru như gọi chặng đàng bên nhau
Chùng mình vào với dòng sâu
Nổi trôi lượn sóng bạc đầu ấp ôm
Màu xanh biển chạy cung vòm
Chiều xa hun hút phương Nam xa vời
Xa xa mây ở đỉnh đồi
Hoen màu nắng nhẹ cuối trời tà huy
Cát thềm lắng đọng từ khi
Nát nhàu gót bước thầm thì cho nhau
Gần như đêm sắp xóa màu
Đợi chờ lữ dạ phòng sau sắc chiều
Để thơ bày tỏ men yêu
Một ngày trên biển bao điều gởi trao .
Kết quả hình ảnh cho ninh thuan

MÀU XANH THƠM VỊ MÔI HỒNG ...

Trải qua kỳ nắng gió
Quần cư để tồn sinh
Mọi màu xanh nơi đó
Kéo dài sự an bình

Ánh nắng về gay gắt
Đồi cát thổi rát lòng
Tiếng kèn môi dìu dặt
Gieo âm khúc thanh trong

Ngày đi qua Ninh Thuận
Có nhiều việc vấn vương
Đi theo đà gió lộng
Vườn nho mát thân thương

Những chùm nho căng quả
Lẳng màu xanh ngọc ngà
Trên tay người nền nã
Nụ cười giống màu hoa

Cùng niềm vui bản xứ
Nặng trĩu đôi hồn thơ
Lặng thầm từng con chữ
Như sóng lượn xao bờ .

Kết quả hình ảnh cho ninh thuan

QUÊN LÃNG TỒN SINH ...

Vẫn không có tiếng trả lời
Màu trầm tư ấy của thời xa xăm
Đường lên lối sắc dâu tằm
Thời gian còn mãi ướt đằm tư duy
Phong rêu mấy khúc từ quy
Phôi phai màu sắc từ khi - mỏi mòn
Đỉnh vươn giữ nét vàng son
Nắng soi triêu mộ cái còn mờ xa
Mình về rắc bụi hôm qua
Lên tầng bậc ấy thiết tha tấm lòng
Lắng nghe trong cõi muội mòng
Thanh âm khoan nhặt tiếng cồng tiếng chiêng
Thềm cây cỏ đứng thiêng liêng
Vẫn không tiếng nói để phiên dịch lời
Đỉnh non mây thấp gọi mời
Màu sương lãng đãng dưới trời ấp ôm .

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016



Ảnh của ATT

BÊN HỒ LIÊN TƯỞNG ...

Vòng hồ xây gạch bát tràng ?
Bàn chân em rửa giọt tràn thơ anh
Nắng râm cong gió tơ mành
Dòng trôi lặng lẽ âm thanh gọi mời
Bên hồ gạch bát tràng ơi !
Buổi mai nhẹ nắng cùng ngồi phiêu du
Trời cao như trải hư phù
Để đường hoa rớt thuần nhu đỏ màu
Dáng kiều cành thúy vương nhau
Gió nghe lời gọi ngọc châu vào mùa
Cồn sen nho nhỏ thêu thùa
Lao xao tiếng lá cợt đùa đơm bông
Nước đi lượn gió thành vòng
Mở tròn quỹ đạo đường cong cập bờ
Gom vào tất cả tình thơ
Cùng du mộng tưởng bên bờ hôm mai .


TĨNH TỌA SEN 
** Hình Hoa Sen ATT chụp ở Cồn Phụng 20.6.2016 của Anh Thư trần

MÀU HOA VÔ NHIỄM ...

Bạch liên màu nõn ngọc chân như 
Những cánh vươn lên nát hảo từ 
Cái tính sắc không thừa vô ngã 
Bên thềm xanh lá rắc thiền hư 

Vo ve ánh nắng điểm dung nhan 
Ngọc vỡ cung thiềm nặng những trang 
Hồn hậu đan thanh mà diễm tuyệt 
Chương đài lữ thứ lặng miên man 

Nụ xanh dường cũng rất e dè 
Cái dáng tơ mềm tím buốt se 
Vào giữa tâm hồn cùng hướng thượng 
Giữa mùa chay tịnh ngát hương mê 

Lao xao tiếng gió lượn êm đềm 
Nhụy vị lan vào điểm xuyết thêm 
Cho khoảng không gian chùng tịnh độ 
Trắng trong thanh thản ngọc loang thềm 

Xóa đi tất cả những rong rêu 
Ngũ giác quan cùng mở lối theo 
Sắc ngọc vị hương hòa ánh nắng 
Lượn rong của gió ngút truông đèo 

Cảm giao giây phút ngộ thiền không 
Giữa cõi Vô Ưu thật ấm nồng 
Dệt tứ thơ bay vào cõi lạc 
Hòa lòng vào ấy để tơ rong .


KHÔNG GIAN KHẮC NGHIỆT ...

Hiện tượng đồi hoa nở trải vàng 
Như làm thức dậy vết dầu loang 
Đôi chân du lữ muôn phương đến 
Rộn rã cung từ rộn bậc thang 

Cuộc sống phiêu sinh trên khốc khô 
Lãng du bụi phấn biệt sông hồ 
Hoằng khai cái đẹp miền vô ngã 
Không có bàn tay ai điểm tô 

Thung lũng cũng gần như quạnh hiu 
Cỏ non xám ngắt dưới cung triều 
Nằm bên cạnh núi se soi nắng 
Gió lượn âm vần gọi trĩ triêu 

Nắng cũng hôn lên những đóa vàng 
Nhỏ nhoi mà cũng rắc mơ hoang 
Cho ngày nắng sớm vàng đan dệt 
Thành thảm nhung tơ trải chặng đàng 

Ở dưới trời mờ nhạt ánh mây 
Nhọc nhằn mà rất ấm vòng tay 
Cạn nguồn cho buổi đêm giao cảm 
Giờ bước phong thu mở lối ngày .