Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016



BUỔI QUY THÀNH NHÌN DÁNG BIỂN ...

Khóm lá mua và lá dứa hoang
Vươn lên chen chúc để đăng đàng
Cảnh phong bờ biển Quy Nhơn đó
Khoảnh khắc phong hồ rắc chứa chan

Bờ cát cánh cung sắc thẫm màu
Vàng hồng phấn bụi nối theo nhau
Ôm ngàn sóng biển nhô đầu bạc
Với sắc xanh dương rối nát nhàu

Một vạn thuyền chài lẳng lặng bên
Quần cư thấp thoáng lắng hình nền
Hàng cây giềng mối bên lòng biển
Lặng lẽ dường như đang lãng quên

Dãy núi đằng xa thấp thoáng sương
Bao vây giăng mắc một cung đường
Dưới trời mây kín quan hà nhạt
Réo rắt cơ hồ điệp khúc thương

Cũng để cho thơ bắc nhịp cầu
Và buồng tim đập khúc giao nhau
Gót chân trùng lặp bên bờ cát
Kề cận mái sương phút chụm đầu .




MỘT GÓC HẦM HÔ ...

Màu xanh phỉ thúy ngọc ngà ơi !
Một thoáng đào nguyên dấu trọn lời
Lá trúc chao nghiêng qua lối nước
Khẽ khàng từng nốt phím tơ rơi ...

Âm thầm bờ đá nước tràn reo
Màu trắng lụa là nét chỉ thêu
Ánh nắng phong yên trôi lãng đãng
Như đang réo gọi gió xuôi chiều

Lá khô rơi rụng sắc vàng phai
Lăn lóc ru rong dưới gót hài
Lắng đọng nỗi lòng theo tiếng gió
Khẽ khàng vạch nối tiếp hôm mai

Nắng đi từng lượn chảy qua nền
Màu đá trăm năm biếng gọi tên
Thấp thoáng nhạt màu qua nắng trải
Ngập ngừng tơ sợi dưới trời quên

Dặn lòng thêu dệt mẫu tình thơ
Mỗi bước chân đi nối bến bờ
Màu sắc Hầm Hô trong buổi đến
Song hành là một thoáng hương mơ ...
Hồ Tà Đùng - điểm hẹn mới cho người mê du lịch bụi

GẦN KHUẤT VẦNG DƯƠNG ...

Liêu trai khoảnh khắc tà huy nhuộm
Vứt bỏ phong trần nhuốm sắc phai
Để thấy hồn mình nghe thảng hoặc
Điệu đàn bóng xế rót quan hoài

Vầng dương nhỏ lại và tơ sợi
Hổ phách nhạt màu tròn trĩnh duyên
Trong đám mây mờ giăng kín lối
Dễ chừng òa vỡ tiếng chuông thiền

Hạ về gót bước mùa chay tịnh
Trong sáng tình thơ gót lữ du
Gạn lọc rong rêu và phủ nhận
Con ong cái kiến kiếp hư phù

Đồi im phăng phắc và mờ tối
Sũng ướt màu sương lạnh tím hồn
Tầm mắt cơ hồ trong diệu vợi
Ngút ngàn thi tứ lẳng màu son

Bóng cây se gió cành khô khốc
Xào xạc tơ ru khúc phụng cầu
Hằng chứa trong tim trôi khoảnh khắc
Âm thầm trao gởi phút cho nhau

Thời gian là cả bao giai điệu
Cho buổi ru tình với thiết tha
Theo gót chân chiều đi lặng lẽ
Ngập lòng dấu ái dệt hương hoa ...




Hồ Tà Đùng - điểm hẹn mới cho người mê du lịch bụi

LÃNG ĐÃNG DẶM NGÀN ...

Chiếc xuồng giữa mặt nước xanh
Thẫm màu giai điệu tơ mành cao nguyên
Nhòa đi hoang hóa bưng biền
Theo thời gian chuyển thiên nhiên bây giờ
Mây trời màu trắng nhung tơ
Phủ lên đồi thấp hoen mờ dấu chân
Đi theo ngọn gió phong trần
Cạn nguồn là một gót chân vuông tròn
Con đường khai phá màu son
Đất bazan lộ xói mòn ta - luy
Men theo lối để mà đi
Bên hồ lắng nước xuân thì phong yên
Nối vòng tay ấm tiền duyên
Tâm hồn say đắm vào phiên khúc tình .




Hồ Tà Đùng - điểm hẹn mới cho người mê du lịch bụi

VẠCH NỐI MÀU NẮNG HẠ ...

Ở đây hồ dễ kiếm tìm
Dù cho cạn cánh bóng chim giang hồ
Sương thầm ôm dáng non tô
Sắc màu lãng đãng phân phô nỗi niềm
Buổi mai nắng nhẹ màu im
Lên ngàn hoa lá sắc xiêm y mà
Nước trôi theo gió tơ hoa
Dệt đan tấm thảm lụa là thời gian
Mây trôi trải sợi tơ loang
Bầu trời xanh biếc rộn ràng gió ru
Lặng thầm một cõi thiền tu
Trời cao nguyên lạnh hư phù cõi xa
Bóng mờ đồi thấp thiết tha
Soi vào mặt nước âu ca khoảng trời
Không gian vẳng tiếng gọi mời
Gót chân giao cảm nín lời tình thơ ...



Hồ Tà Đùng - điểm hẹn mới cho người mê du lịch bụi

HỒ TÀ ĐÙNG BUỔI SÁNG ...

Nằm sâu trong thung lũng
Hồ hoang sơ Tà Đùng
Một kiều nữ Đắc Nông
Đã trăm năm trầm tích

Giọt sương rơi rả rích
Gợi nhớ một phiên buồn
Dòng chảy mãi tơ buông
Gió ngàn bay thêu dệt

Chung quanh đồi bóng sắc
Màu xanh của núi ngàn
Thành vạch nối dầu loang
Âm thầm chân tần tảo

Mùa hạ về nắng ráo
Khẽ khàng giọt sương thầm
Lãng đãng để hòa âm
Làm diễm kiều khoảnh khắc

Bóng mây bay mỏng sắc
Phấn bụi trải màu hồng
Một buổi mai ru rong
Cuộc song hành nồng ấm ...



Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016




Lắc lẻo qua cầu tre Cẩm Đồng

NHỊP CẦU CỦA BUỔI RU HỜI ...

Nghe trong ấy những lời ru 
Ngày xưa của mẹ hoang vu một thời 
Vành nôi cùng tiếng ru hời 
Cầu tre bắc nhịp nín lời ca dao 
Buổi mai gió nắng lao xao 
Tiếng bàn chân bước âm hao qua dòng 
Màu xanh rau nặng vai gồng 
Giọt sương còn lạnh chất chồng hai sương 
Trên đầu màu nón quê hương 
Qua sông Vĩnh Điện cung đường lắt leo 
Cuộc đời nắng đổ mưa gieo 
Còn đây còn vẫn tơ thiều nhớ nhung 
Sông quê có nhớ đến cùng 
Nổi chìm âm khúc cầm chung quê nghèo .