YÊN BÌNH MỘT CÕI ...Ánh nắng nhẹ vàng anh có thấy ?Dòng trôi dìu dặt ngọt tàng ong Buổi mai im lặng là như vậy Mà cứ rưng rưng chiếm cả lòng Trong gió ruổi rong dường có tiếng Đàn ai lỏng phím nốt la trường Bản tình ca của mùa mong nhớ " Dạ Cổ Hoài Lang " ngát cải lương Mái tóc cau rung như bắt nhịp Dáng đan thanh ấy của hồn quê Kể từng cái buổi chân tay lấm Trong nước trong bùn trong buốt tê Nơi đó mái nhà tươi sắc ngói Tựu trung cuộc sống buổi bình an Dưới mầu xanh của cây ru gió Hồn của ngàn xưa thuở địa đàng Bóng trẻ trên đê lùa gót bước Mầu vàng súc vật cuộc lai xinh Khoan thai trong nắng mai nhè nhẹ Như một dòng trôi khúc thái bình Phơn phớt mầu non xanh của cỏ Trong nền đất thẫm nhạt yên nguyên Lúa đang đòng trổ thời trai lứa Hàm tiếu nhụy bay đến cuối miền Và đẹp sắc trời xuân trọn vẹn Quê hương đẹp lắm một hành trang Song hành nhau bước bình minh gọi Mình đã say mê suốt chặng đàng .
CHÙA BÍCH ĐỘNG - NINH BÌNH .Ngọn đồi cao rong rêu xanh cây lá Cuộc trăm năm lăn lóc những thăng trầm Sự yên nhiên như tiếng nói nín câm Chỉ nghe gió ru đưa trong lặng lẽ Nắng phủ lên cổng Tam quan ngạo nghễ Những nét cong bao triều đại thời gian Đường đi qua lối nhỏ hẹp chặng đàng Như nhắc nhở giữ tịnh yên một cõi Mây trên cao giăng khắp trời réo gọi Tiếng chuông mùa âm vọng lá rung rinh Cả không gian đang đọng lại lung linh Để sợi nắng tiêu dao trên nụ biếc Từ lâu lắm chở chuyên nhiều âm tiết Động thứ hai của dòng chảy thiền không Mở lòng ra hòa nhịp với ấm nồng Để thanh thản cõi hồn nơi tịnh giới .
BUỔI MAI THUNG NẮNG ...Nắng rụng xuống sợi tơ mềm vàng nhẹ Cùng khói sương diễm lệ cả không gian Núi giăng sương như thêu dệt cung đàn Gieo rắc mãi vào làng quê tĩnh lặng Ruộng bậc thang dòng nước trôi gương phẳng Vẽ cong queo từng bậc khép chân đồi Mầu xanh cây lay động sắc chơi vơi Nghe trong gió âm thanh ru xào xạc Ở xa lắm mầu khói sương man mác Như gởi lòng nơi ấy cuộc phiêu du Buổi sáng bên thôn vắng vẻ hư phù Của một cõi tưởng chừng là thiền tịnh Mây quần thể ôm núi cao trên đỉnh Râm một vùng cho nắng đẹp ban mai Gởi dòng thơ vào rong ruổi gót hài Và tiếp nhận một chân dung lịch lãm .
MỘT THOÁNG TRỜI MÂY ...Để trả nợ cho những ngày thanh thản Chặng đường đi sạng đạo bước song hành Núi Tản mùa xuân đợi sắc long lanh Từng giọt nắng ẩn trong sương gợi cảm Núi thẫm bóng đường mây giăng tấm cám Để quan hoài từng thang bậc nước non Vân cẩu mây lãng bạt để vo tròn Bao hình ảnh trong tầm nhìn siêu tưởng Bóng cây khô những mùa trơ vô lượng Mầu phong rêu làm cằn cỗi làn da Giữa không gian sự yên lặng nhạt nhòa Niềm khắc khoải loang cung từ da diết Ít mầu xanh của trời khi cuối tiết Đang khẽ khàng đưa đẩy gió qua truông Góc cạnh thôi mà đã thấy vai tuồng Làm bung vỡ những âm thanh hoài cổ Nghe hơi lạnh từ đâu vào choáng chỗ Phút se lòng khi nhắc nhở cùng nhau Dòng thơ kia lục bát đã từ lâu Trang thơ dịch ngọt ngào mà lãng mạnTừng vạch nối kéo dài và khuếch tán Mối tơ lòng xào xạc giữa hôm mai Ngập ngừng trôi như gõ nhịp gót hài Trên từng bước song hành đầy hương vị ...
BUỔI MAI VỀ TẢN VIÊN ...Đứng từ xa để gom vào tầm mắt Nước êm đềm rong gió phút bình yên Đồi cây xanh non nõn vẽ thiên nhiên Thành giai điệu của trăm năm trầm mặc Núi Tản Viên âm thầm và khoan nhặt Sự trầm hùng như còn thoảng thời gian Mầu xanh bay sương khói lẫn mơ màng Đang phảng phất nét tơ mành hư ảo Tầm du lịch đang tài bồi diện mạo Mái nhà tranh ẩn hiện cạnh đồi cây Buổi mai rong dịu mát những làn mây Đang rưng rức nhớ về ngày tháng cũ Sắc xanh lơ của trời như ấp ủ Bến sồng Đà ngày ấy rượu mềm môi Trong khoang thuyền du lịch ấm dáng ngồi Nghe tiếng nước vỗ mạn thuyền khe khẽ Cứ in bóng những chặng đường dâu bể Vào dòng trôi những mầu sắc đan thanh Trong ấm nồng giây phút của em , anh Đã dừng lại để nhiều vần thơ chảy Vào thực tại để được nghe được thấy Một chân dung nghiệt ngã hiến cho đời Bao vần thơ bất hủ trải ngàn khơi Mà cái tính bi hài còn ngút mắt .
NÉT ĐẸP NÚI RỪNG ...Một sự tồn sinh thuở Việt Thường Dặt dìu lịch sử những tơ vương Mái tranh lam lũ mà sương khói Còn mãi trong ta mọi nẻo đường Bóng nước ngâm mình những mái tranh Như đang phiên bản để lâm hành Chơi vơi trong ấy bao niềm cảm Cùng với phong dao cuộc liễu mành Tầng đất trên cao cũng mái nhà Ảo mờ đây đó chặng đường xa Trong rừng cây đứng ru êm gió Quang cảnh hoang sơ - rất mặn mà Có lẽ mạ non đứng thẳng hàng Nắng râm giăng mắc sợi tơ đan Lặng im mặt nước nền gương phẳng Lối chảy bình yên rất khẽ khàng Mầu đỏ ấy là một sắc tôn Như đang thể hiện sự sinh tồn Dưới chân rừng núi mà âm vọng Cuộc sống thần kỳ - một nét son Đan thanh mầu sắc với nhân tình Không có bon chen của nhục vinh Nên thấy không gian chưa vẩn bụi Khung trời du lịch vẳng hành tinh .
LỐI ĐI YÊN BÌNH ...Như hứa hẹn những ngày hè du lịch Mà mùa xuân mới ba chục thiều quang Vườn quốc gia không xa lắm chặng đàng Giữa Hà Nội với Ba Vì - Tam Đảo Đường sạch sẽ nói cái chung diện mạo Cho bước không hằn sỏi đá bàn chân Cây hai bên trật tự một cung tần Xào xạc gió để hòa thêm âm vận Nắng thời xuân bay đi vàng bụi phấn Để men nồng lý tưởng nhuộm hương yêu Lá vàng xanh lãng đãng sợi tơ thiều Hong trong nắng để huyền mơ phong cảnh Sự yên bình loang đi tròn vành vạnh Giữa không gian tiếp nối với nguyên sinh Thứ trong veo không lẫn lộn nhục vinh Mầm hít thở căng tròn trong phế quản Trời ở xa xám mầu mây loáng thoáng Ôm đầu non mầu xanh ấy quan hà Bóng cây râm vạch nối vẽ đường xa Để gót bước không ngại ngùng ánh nắng Cung đường đi để đến nơi hò hẹn Mỗi độ cao mang dáng vóc phong tình Là khoảng trời thăng tiến cuộc tồn sinh Ngày dừng lại tiêu dao cùng mây gió Ngồi nghỉ chân dưới tàng cây trên cỏ Sự mượt mềm như thể trạng nhung tơ Hạnh phúc siêu nhiên lấy được tay rờ Ngày rong ruổi song hành vào xuân mộng .