NẮNG RỌI BIỂN MÂY ...Ánh bình minh sắc trời thêm tình tứ Từng sợi tơ hoa gấm dệt bao lời Trắng mầu mây trải thảm tựa ngàn khơi Cứ đằm thắm trôi vào từng mao mạch Trời xanh lơ chút gợn mây trong sạch Ôm núi đồi vòng tay ấm mùa xuân Đứng trông theo nghẹn dòng chảy rưng rưng Như hối thúc một chút gì hoang , lạc Cây hanh hao trong nắng nghe xào xạc Gió xuân về hong ấm lại ngày đông Đang hàm khai lộc biếc với đài bông Bên triền núi soi nắng vàng thổn thức Tĩnh lặng quá , nên buồng tim rạo rực Một sắc mầu một góc cạnh trao cho Mấy tầng không như luyến kết chuyến đò Trôi vào ấy đại dương mây tuyệt diệu Buổi mai xuân tơ mành và phiếu diễu Giọt ân tình sũng ướt sắc lưu ly Cứ mỗi ngày đuổi bắt dáng xuân đi Cho đẹp mãi trang tình thơ từ ấy .
NẮNG ẤM BAN MAI ...Ánh nắng xuân bắt đầu cho cuộc sống Giữa bao la và giữa của ngàn khơi Hình ảnh đây phác thảo trọn khung trời Sự ấm áp , sự chắt chiu dấu ái Bên thềm đá phong rêu mầu quan tái Thềm đại dương dung chứa một bóng hình Dù cạn nguồn là cung bậc phiêu sinh Mà giao cảm vỡ òa từng giây phút Mầu sắc ấy trắng vàng và xám mượt Từ thiên niên kết cấu một mô hình Ánh nắng mai nuôi dưỡng sự tồn sinh Bên tầng đá thành bức tranh tuyệt tác Dường trong ấy ngân lên bao khúc hát Đẹp rỡ ràng sự đùm bọc cưu mang Nói hết lên những giây phút bạc vàng Ngoài sương gió trong không gian mà đẹp .
NẮNG XUÂN BÊN ĐƯỜNG SỒI ...Con đường ấy của mười lăm năm trước Nó hoang vu lạnh lẽo đến vô cùng Khách đường xa không bén mảng thung dung Và quên lãng đã lùi vào quá khứ Sự thăng tiến theo gót chân du lữ Dưới tầm nhìn khám phá mỗi không gian Để hôm nay trong tầm mắt ngỡ ngàng Mầu nắng đẹp ban mai vương trên cỏ Mầu xanh lục nõn non mềm trong gió Như gọi mời những gót bước phương xa Thân sồi cao cong gấm vóc lụa là Có lý lịch của tiềm năng khoa học Con đường dốc với chiều dài eo óc Nắng in mầu như những lượn hoa văn Mà thảo nào chờ đợi một đêm trăng Ngồi giao vận bên nhau - bao tình tứ Chưa cạn được những chân trời viễn xứVạch nối nhú mầm gót bước ngày mai Để ấm nồng âm vận giọt khoan thai Vào tình sử cho mặn nồng cảnh cuộc .
DU XUÂN CỒN PHỤNG ...Nắng trải dài ôm gần tròn Cồn Phụng Cho sắc xuân réo gọi một phút giây Nhiều mầu hoa , hòa lẫn giữa mầu cây Im trong nắng mặn nồng thêm cảnh trí Phật từ bi , dáng nằm trong hoan hỉ Nếp cà sa hằn chứng tích hoằng khai Ở bên trời trong sáng - ánh sao mai Bồ đề sắc , trắng chân dung Thiện Mỹ Khách nhàn du hướng lòng vào chân lý Đỏ mầu hoa theo gót bước mười phương Lá dừa ru nghe từng khúc tơ vương Của sông Tiền , ngược dòng về sông Hậu Sự hanh thông không thể nào cất giấu Trong nắng rong nhộn nhịp bước song hành Trời như ru bàng bạc một mầu xanh Đang sương khói cho không gian lắng đọng Dường công phu - tiếng mõ trưa lay động Cùng hồi chuông âm hưởng một tiềm tàng Cuộc thăng trầm phiếu trắng lại nhung trang Nơi cảnh Phật , nắng xuân về hoằng hóa .
MẦU XANH TRONG NẮNG ...Không gian xuân chưa bao giờ dừng lại Để nhàn du cất thẳng vó song hành Nghe bên trời văng vẳng nhịp yến anh Làm giai điệu thêm cho ngày thanh thản Mầu nắng ấm xuân âm thầm khuếch tánCho đường bay dấu ái giữa băng tần Trắng mầu mây sau triền núi trong ngần Bóng dáng của khoảng trời xanh thăm thẳm Vòng cánh cung nắng nồng mầu nước ấm Dấu chân người còn đó sự tồn sinh Thực vật xanh tần tảo một hành trình Hong mầu nắng dưới tầm nhìn cẩm tú Mây trong nước trắng mầu im vần vũ Sự âm thầm mà nặng trĩu hồn thơ Bên thềm xuân thời khắc tợ trong mơ Cứ rả rích những thang âm lãng mạn Ta ghi chép giữa ngày xuân phong đãng Trong nắng mai trong hơi gió ấm nồng Như lạc vào bay bổng mấy tầng không Và tiết tấu khúc ân tình theo nắng .
NẮNG SỚM BÊN HỒ ...Cao nguyên lạnh trong thời gian thức dậy Sợi nắng xuân dàn trải sắc vàng bay Ảo mờ trên những sắc lá cành cây Làm dao động sự cảm hoài khuya khoắc Gió ru rong tiêu thiều và khoan nhặt Chút lạnh lòng mà nồng ấm vòng tay Ngập thời gian những giây phút men say Phơi nắng ấm và đong đưa gót bước Sắc mầu xanh âm thầm loang dòng nước Lượn triều đi mở rộng những chu kỳ Lung linh hình cây cối đã từ khi Phiên bản xuống để thiết tha dòng chảy Núi muôn thuở luôn trầm tư thế thái Sự sói mòn trơ vết tích thời gian Mầu nắng soi trên đá chút hoe vàng Bên cây cối mầu xanh ươm tự cổ Trời xanh nhạt trắng bóng mây loang lỗSự phiêu du mang âm sắc bình minh Giờ cao nguyên thức dậy vẫn an bình Từng tơ sợi đan nhau vào sương khói Nghe trong gió cùng nắng mai hợp thoại Nốt nhạc trường biến mất để vào la Thoang thoảng bay trong hơi gió thiết tha Một khoảnh khắc êm đềm mà diễm ái .
KHOẢNH KHẮC BÌNH MINH ...Như đi giữa âm vần và giai điệu Giữa bình minh và giữa của mùa xuân Sự tinh khôi cô đọng giữa không ngừng Mãi dìu dặt cái dòng trôi diễm ảo Núi soi bóng vào mặt hồ - diện mạo Kéo chiều dài vô tưởng khói sương bay Chút đê mê theo gõ nhịp hôm nay Để lắng đọng sắc trời trong êm ả Chút gợn mây tiêu thiều nơi xa quá Đang vỗ về giai điệu đẹp mùa xuân Nước ngừng trôi ươm mầu sắc rưng rưng Như vừa thấy dấu chân thiền lưu lạc Những bóng cây khẽ khàng lay bàng bạc Bên cầu tàu soi bóng dáng chơ vơ Ở đằng xa đèn còn tỏa bóng mờ Sự sinh hoạt dường đang giờ thức dậy Núi thẫm bóng để vầng dương động đậy Dưới sóng triều chậm rãi ló lên cao Sự lặng im mà là có sóng trào Vào âm vận để chu toàn thi tứ Dung nhan ấy mặn mà chân du lữ Bình minh ơi ! lắng đọng ở bên trời Gieo vào lòng những nốt của chơi vơi Nốt thanh thản đã tràn vào mao mạch .