ĐƯỜNG HOA NGUYỄN HUỆ ...Những cánh sen lặng thầm mà tiêu biểu Cho Quốc hoa thanh bạch một khung trời Xuân đã về thành phố của ta ơi ! Ngan ngát loài hoa cung đường Nguyễn Huệ Dòng chảy ngàn năm dặt dìu dâu bể Lúa trên đồng vàng gié lúa Cửu Long Bụi tre xanh xào xạc gió ru rong Đưa tiếng gáy gà trưa vang trong đó Những con sông ghe thuyền bơi cất vó Tiếng dầm chèo quậy nước mãi rưng rưng Và dường như trong ấy nhịp bâng khuâng Tiếng sáo trúc tiếng độc huyền tơ sợi Hình ảnh quê hương ngàn xuân diệu vợi Gom về đây để sưởi ấm tơ lòng Hàng vạn sắc hoa nhụy vị ấm nồng Có giọt mồ hôi cần lao tần tảo Cái Tết quê hương tròn đầy diện mạo Một mầu xanh hứa hẹn cứ căng đầy Hàng vạn sắc hoa hàng vạn bóng cây Của tất cả chiều dài hình chữ S Cung đường nhỏ mà tiềm năng rất Việt Của mùa xuân cất vó cuộc trường chinh Hứa hẹn cho cuộc sống được phồn vinh Vào quỹ đạo những con Rồng - Châu Á .
LỐI ĐẾN MÙA XUÂN ...Đường em xuống bến đò về với mẹ Để mùa xuân tròn trĩnh một mong chờ Sự yên bình như thể ở trong mơ Xào xạc lá vàng khô theo gió nhẹ Hoa mầu đỏ bên đường còn e lệ Một cái mầu dường chỉ có ngày xuân Gót bước của em tơ liễu bâng khuâng Như trong ấy êm đềm cung la thứ Mái tóc phù sinh đen mầu Qui Khứ Để Lai Từ lùi lại với thời gian Sắc nõn lá xanh mầm nụ cây bàng Đang háo hức xòe tay ra đón nắng Ngoài xa kia con đò đang im lặng Bên dòng sông đứng đợi khách quay về Một chút ngôn từ một ít đau tê Của kỷ niệm đong đầy trong ký ức Vầng đá thời gian phong rêu thổn thức Những ngày qua em lặng lẽ tầm nhìn Bên kia bờ xa lắm ở trong tim Nơi đó mùa xuân mong chờ của mẹ .
CÙNG MỘT SẮC XUÂN ...Hoa cúc mầu vàng , áo em mầu đỏ Giữa mùa xuân thành phố đã quay về Trang phục ngày nào duyên dáng hương quê Đang rộn rã căng đường cong mao mạch Sự tươi trẻ đang dồn vào đôi mắt Ánh môi cười đỏ mầu sắc trinh nguyên Đôi má của em mang tính ngoan hiền Chút ánh nắng hong lên thơm sóng mũi Mầu xanh lá một chút gì gần gũi Cho mùa xuân nắm bắt được bàn tay Hoạt họa đằng kia mầu sắc hôm nay Cứ ẩn hiện cái băng tần xuân mộng Góc hẹp không gian bừng lên sức sống Của phố thành đang hồ hởi vào xuân Hình bóng của em - thổn thức rưng rưng Theo sợi tóc tơ mành trong cơn gió Ta vụng dại dán tầm nhìn vào đó Để mùa xuân trổi dậy những ngôn từ Không xô bồ mà gạn lọc chân như Trước vẻ đẹp đón mùa xuân giao ngộ Hoa vẫn nở khắp cung đường thành phố Mà hoa em là trường cửu mùa xuân Trang phục quê hương chắp cánh băng tần Cùng với em viễn du vào vạn lộ .
KHOẢNG TRỜI THƠ NGŨ NGÔN ...Nước rơi từng sợi nhỏ Đan dệt một đường hoa Ai cài lên nơi đó Tình tiết rất thiết tha Cây im lìm trong nắng Hư ảo một mầu xanh Chút gió ru văng vẳng Du dương và tơ mành Trời xanh mầu thẫm ngọc Mây vương vãi ân tình Của ngàn xưa tơ tóc Trong nắng về rung rinh Sự thầm thì xa thẳm Tiếng suối tiếng nước rơi Nốt la trường đầm ấm Của trăm năm - muôn đời Mùa xuân đang dừng lại Một khoảng trời quê hương Mầu đất - mầu tê tái Của núi rừng miên trường Hòa lòng vào giây phút Nắn nót mấy vần thơ Trong không gian mà mượt Ấm vòng tay đôi bờ .
ĐÀN CÁ VUI XUÂN ...Dành cho một cõi trời xuân ấy Có nước có cây có nắng vàng Và có trời xanh mây trắng nõn Dưới dòng nước chảy cá giao loan Ta say khướt cảnh bên bờ mộng Giọt nắng vàng soi để ngỡ ngàng Những phút ngày xuân bao báu ngọc Mặn nồng những ngón dệt tơ đan Trời trong ngọc bích xa xôi quá Mây trắng đi về đến tận đâu ?Một chút gì vương qua ký ức Rung rinh hai mái tóc sương mầu Bên dòng lau lách hanh hao gió Phiên bản vào xanh nước biến trôi Đàn cá tung tăng phơi ánh nắng Nửa tìm quang hợp nửa rong mồiTơ mành sắc lá xanh buông liễu Thanh thoát không gian nặng gót về Ôi buổi ngày xuân đang đứng lại Hai buồng tim nối khúc hương mê .
NẮNG XUÂN VỀ TRÊN SUỐI ...Xuân về nơi ấy phải chăng ?Nắng hong lên đá nắng chen lá rừng Nước mềm dòng chảy rưng rưng Mầu bông nõn trắng không ngừng dòng trôi Sắc xanh in nước bồi hồi Dệt đan tơ sợi lằn trôi đằm đằm Gió lùa âm khúc xa xăm Khúc ru ngày cũ mù tăm gọi về Cây rừng ôm suối hoang mê Rung rinh với gió hẹn thề với xuân Nắng cao đổ xuống mấy tầng Họa hoằn vào nước nợ nần vào cây Cùng ngồi bóng mát men say Mùa xuân dừng lại hôm nay suối rừng Hai con tim nhịp trong ngần Lãng du giữa cõi hồng trần tân toan Xuân ơi ! cứ mãi đài trang Cho quê hương đẹp muôn ngàn gấm hoa .
NHỊP CẦU QUA DÒNG SUỐI ...Xuân đã về rồi vạn sắc tươi Không gian rộn rã những môi cười Dặm ngàn tơ liễu vương cành mộng Nồng ấm vòng tay buổi ngược xuôi Ánh nắng nộm vàng - hổ phách mơ Dặt dìu hư ảo nhuộm đôi bờ Bên kia thềm cỏ hong vàng ấy Dấu lạc hoằng khai sũng ướt thơ Bóng cỏ mầu xanh cạnh suối êm Lung linh trong gió dáng nhung mềm Cây cầu gỗ bắc qua dòng chảy Dường có bàn chân gõ nhịp thêm Bọt nước trắng reo nhả nhạc bay Âm âm rả rích vọng nơi này Phong rêu mấy độ hoen mầu gỗ Một nhịp cầu mà mấy vị say Im lặng mà như rất nhộn nhàng Của ngày phong nhụy buổi xuân sang Không gian hòa nhịp hồn xuân cũ Hoa gấm thêm cho suốt chặng đàng Lặp gót song hành mặn bước chân Tình thơ tình sử mãi trong ngần Bên dòng suối lặng bên cầu gỗ Phát tiết mấy dòng nặng ái ân ...