HỒ THỦY ĐIỆN TUYÊN QUANG ... Dù trầm tích những chu kỳ khoa học Và cơ ngơi vững chắc để thiên niên Nhưng không gian vẫn tơ sợi dịu hiền Bên hồ nước bên núi rừng diễm ảo Với mầu trời sắc thu ôm diện mạo Như những gì tàng chứa sự rưng rưng Sương còn vây làn trắng mỏng ngập ngừng Góc cạnh núi mang chiều dài nhung nhớ Đường đất chạy ngoằn ngoèo đi nơi đó Dấu chân dường rả rích sự tồn sinh Ôm sườn đồi cây lá phủ mầu xanh Sắc cố hữu đượm tình sông nghĩa núi Nước trắng xóa như hơi bay tuyết bụi Hòa vào trong dòng nước nhạt mầu xanh Đứng bên này nhìn đường nét tơ mành Để trôi nổi trong phút giây tĩnh lặng Cứ hanh hao không gian chưa có nắng Đang phiêu bồng dáng mây nhạt hoang mơ Tiếng âm âm của gió tự bao giờ Thẳng đường dây để châm ngòi ánh sáng Giữa thiên nhiên công trình đang khuếch tán Một hành trình chuyên chở nếp văn minh Đem vào thơ để điểm xuyết an sinh Đang thức dậy giữa ngút ngàn rừng núi . |
Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013
Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013
NHƯ LÀ THẦN THOẠI ... Từ dưới nước nhô lên một quần thể Dưới tầm nhìn như một chú kỳ lân Soi lung linh xuống dòng nước trong ngần Dao động ấy tăng thêm cho sinh động Từng bụi cây tảo tần tìm sự sống Vẫn xanh mầu từ kẽ đá vươn lên Trong trơ vơ và ngày tháng lãng quên Thể hiện được sự tồn sinh miên viễn Như cơn mê thần thoại qua câu chuyện Giữa nước trời phiếu diễu trải ngàn mây Và hình như trong gió những tơ bay Để phong sắc ấm nồng ngày du lữ Thơ cảm tác là nỗi lòng tình tự Qua góc nhìn góc cạnh của chân dung Sợi nắng bay mầu vàng nộm tao phùng Sự duyên dáng cho băng tần vận tứ Xa xôi lắm của trùng khơi viễn xứ Mà ấm nồng từng bước của phiêu du Tình thơ ơi ! đang trong buổi tạc thù Cứ dìu dặt ngọn nguồn ngày rong ruổi . |
THÁC ĐỔ ... Nhỏ hẹp không gian mà rất là Mỹ miều duyên dáng những tơ hoa Nắng rơi từng giọt thêm mầu sắc Lá trúc đong đưa gió mặn mà Ta đến Hòa Bình ôm sắc thu Mầu xanh tản mạn gió vi vu Đường lên sườn núi men bờ đá Một sáng mai đầy gót lãng du Tiếng suối ầm ào đổ thác trong Như tơ như lụa kết nên dòng Tung lên bọt trắng rơi vào đá Âm vọng cơ hồ theo gió rong Vách đá mầu xanh đẫm sắc rêu Làm cho cảnh tú ngát hương yêu Lắng lòng nghe gió lần chân bước Vòng ấm đôi tay dệt chỉ thiều Trước cảnh mặn nồng của tự nhiên Tình thơ thổn thức giữa hương duyên Và trong nắng nhẹ miên man trải Lót gấm chặng đi đến cuối miền . |
Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013
IN BÓNG HÀNG THỐT NỐT ... Phiên bản hàng cây dáng chiều thốt nốt Đường tình thơ đã ấm lại chiều xưa Ngày lên đường mà thảng hoặc như vừa Cùng mới đến bên dáng chiều diễm tuyệt Mây xuống thấp kéo mặt trời điểm xuyết Mầu vàng tơ mờ ảo bụi liêu trai Phân ngôi trời và nước rõ làm hai Không dị biệt đâu là âm phiên bản Chút xanh nhạt của trời còn vướng bám Để cho lòng réo rắt khúc tà huy Cây vươn lên như gót bước chân đi Làm quần thể hợp đoàn thành giai điệu Trong lặng yên cơ hồ như đang thiếu Những cánh cò đan dệt nét vào thu Và thôn trang âm vọng tiếng tơ ru Trong tiếng gió nhẹ đưa hồi vọng cổ Mặc dù vậy buổi chiều đang cô lộ Một dòng thơ còn lại của bao mùa Bây giờ đây bổng nhớ để phân bua Cho cái đẹp dáng chiều cây thốt nốt . |
THẢO NGUYÊN XANH ... Thảo nguyên mượt cái mầu xanh no ấm Tận chân trời phiếu diễu bản tình ca Và rong ru trong gió nét tơ hoa Như lượn sóng cuộn mầu xanh " thủy mặc " Ngây thơ trời những làn mây huyễn hoặc Dễ thương nhiều cái mầu cỏ thảo nguyên Không có gì thêm chỉ thấy thềm hiên Đang dát ngọc lên bước chân tầng bậc Sự xa khơi mà cũng là bát ngát Để tâm hồn cứ mở rộng hoằng khai Để thiên nhiên lọt tỏm dấu chân hài Không lạc bước mà tựu chung du khảo Cỏ xanh ơi ! đã nếp hằn vai áo Mấy cung đường để nhận diện hôm nay Cái mầu xanh theo cơn gió nhẹ lay Thành lượn sóng của biển xanh mầu cỏ Thanh thao quá như ngày nào cất vó Để đi qua song cửa bóng câu chiều Mà nặng lòng biết mấy những hương yêu Vào tình khúc buổi đăng đàn biền ngẫu . |
MƯỜNG KHƯƠNG BUỔI SỚM ... Sắc xanh thu tựa hồ như gam ngọc Ở quê nghèo xa lắm của Mường Khương Đi qua bao gian khổ của cung đường Để chiêm ngưỡng những phút giây thanh thoát Trong nắng nhẹ và gió về man mác Cây im lìm run rẩy khúc tình ca Là ảnh hình réo gọi đến từ xa Để lắng đọng tơ lòng theo cảnh tú Mây xuống thấp để trắng mầu vần vũ Ôm sườn đồi men thung lũng mầu xanh Loang không gian làn nõn mỏng tơ mành Làm rưng rức cái phút giây thu sớm Sự bình yên của cư dân thôn xóm Những mái nhà chân chất của quê hương Đã phong thu trong ấy những vần chương Khi đối diện nghe lòng mình thổn thức Trầm tư hồn xóa tan đi buồn bực Nghe âm vang đâu đó một hồi chuông Sự thiền không tích lũy bởi vô cùng Mùa chay tịnh giờ bên thềm gõ nhịp Nốt la trường bắt đầu và chuyển tiếp La thứ về hong nắng sáng vào thu Dù Mường Khương là một cõi xa mù Vẫn hiện hữu chân dung mầu sắc nhớ . |
Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013
HOÀNG HÔN TRÊN BIỂN ... Thời gian dừng lại gót chân chiều Giây phút hoàng hôn lặng tịch liêu Mây sắc hoang mơ hoen vũ tích Xóa nhòa mầu sáng của dương chiêu Gió rong mặt biển tự ngàn khơi Sóng nhỏ lao xao như cạn lời Vạn thuở miên trường vào trụ vũ Như từng nốt nhạc phiếm tơ rơi Dễ chừng tĩnh lặng đã tràn lên Để kéo hoàng hôn để đắp nền Cho những say mê ngày tản mạn Gót chân du lữ nhẹ đường tên Bóng thuyền nhỏ lắm giữa dòng xa Như một điểm son để mặn mà Vẫy gọi trùng khơi vào thế cuộc Âm vần thi tứ rộn âm ba Hai người ngồi đó một niềm riêng Bờ cát thẫm đen để ảo huyền Thế giới chỉ còn là tiếng đập Của mình hai đứa họp hồi tim Họa hoằn những bóng của người ta Về muộn để còn rắc gấm hoa Cho buổi hoàng hôn thêm tơ sợi Và thêm hương nhụy thuở râm hoa Đã lùi tất cả lại đằng sau Để sáng buồng tim trắng mái đầu Giữa buổi hoàng hôn trên biển vắng Vòng tay nồng ấm rót tình sâu . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)